Học Viện West Point. Quân Sự thế giới. Sao Hỏa. Xăng dầu

Joined: 10:41 AM - Sep 14, 2013

11:47 AM - Nov 16, 2014 #1

Chuyện ở Học Viện Quân Sự West Point

Ở Mỹ, đi xin việc làm, nếu vào thấy có ứng viên tốt nghiệp trường West Point (WP) cùng tham gia thì thôi coi như mình cầm chắc 1 suất rớt. Đi về cho nhanh, khỏi phỏng vấn nữa. Rất đông các CEO của các tập đoàn ở Mỹ tốt nghiệp trường West Point, tỷ lệ CEO trên sinh viên tốt nghiệp (nhớ là tỷ lệ nhé) cao hơn các đại học như Harvard, Stanford hay Yale...Ở Mỹ nghe ai nói tao từng học ở West Point, người ta nhìn mình từ trên xuống dưới, như 1 thực thể lạ, một con người hoàn hảo. Không xếp hạng được vì nó không có tiêu chuẩn để xếp.

Vậy West Point (WP) là trường gì? Đó chính là học viện quân sự Hoa Kỳ. Điều khá lạ là mặc dù là học viện quân sự, nhưng lại cung cấp các quản trị cao cấp cho nền kinh tế Mỹ và thế giới. Sau 5 năm bắt buộc phải phục vụ trong quân đội, phần lớn các bạn rời bỏ binh nghiệp, học thêm một MBA rồi đi làm cho các tập đoàn. Rồi thăng tiến rất nhanh. Ở West Point, có một slogan là cứ đưa cho tôi một người không phải tâm thần, tôi đều có thể đào tạo thành 1 công dân ưu tú.

Mỗi năm West Point chỉ tuyển khoảng 1300 bạn. Và trong 4 năm học, bắt buộc phải loại thải 10%/năm. Tức năm cuối cùng chỉ còn dưới 1000 bạn ra trường. Chương trình học từ thiên văn vũ trụ đến cách bắt tay, cách uống rượu vẫn tỉnh táo, cách gấp mùng mền chiếu gối đến tranh luận các tác phẩm của văn hào (Pháp) Victor Hugo. Trên thông thiên văn, dưới tường địa chất, giữa thấu nhân tâm. Tony quen với anh bạn, tốt nghiệp trường WP và đang làm sếp một công ty đa quốc gia ở Singapore, mỗi lần gặp, ảnh kể về trường WP với một thái độ tự hào, mình nghe mà say mê, chiếc nhẫn biểu tượng của cựu sinh viên WP trên tay anh lấp lánh.
 
Ảnh kể, sinh viên vừa vào trường là đã phải bị khủng bố tinh thần. Quan niệm là trụng nước sôi 100 độ rồi đem qua trụng nước đá. Nên sau này, dù có sự cố gì trong đời, họ cũng cảm thấy bình thường, chẳng xi nhê gì. Đầu tiên là họ nhốt sinh viên từng tốp vào trong một phòng, sau đó 2h sau thì thả ra, yêu cầu trả lời các câu hỏi như có bao nhiêu bóng đèn trong phòng, bàn ghế màu gì, lúc vào mấy giờ mấy phút, lúc ra mấy giờ mấy phút, người ngồi bên trái bạn có đeo đồng hồ không, người bên phải tên gì....
 
Trả lời không được là tự động cuốn gói về nhà. Bài học đầu tiên về ÓC QUAN SÁT, cái quan trọng nhất của một nhà quản trị tài ba tương lai. Và bài học tương tự như vậy. Sau này, ảnh đem các bài học này chế biến lại thành tài liệu dạy sinh viên các đại học khác hay nhân viên thực tập cho tập đoàn, cứ 1 đứa "đoạt giải nhất ngáo ngơ toàn quốc" vào mà chịu học, 6 tháng sau thì lột xác thành 1 người mới hoàn toàn, thành Steve Jobs [sáng lập viên công ty Apple] luôn. 

Rõ ràng dấu ấn đào tạo rất quan trọng với người trẻ. Nếu chịu khó và có phương pháp đào tạo đúng, ngây ngô ngáo ngơ vẫn trở thành xuất sắc, vì chúng ta giỏi lắm chỉ sử dụng có 1/10 khả năng của bộ não. Giáo dục Mỹ nói chung là kỹ, vì họ đào tạo là cho nước Mỹ có thể sử dụng, không phải chỉ với mục đích xuất khẩu giáo dục như một số nước khác. Nên với sinh viên ngoại quốc, đầu vào cũng rất khó, phải vượt qua các kỳ thi như TOEFL, SAT, GMAT, GRE…tuỳ theo cấp và ngành, còn trường nào không kiểm tra đầu vào, thì trường đó hoặc là diploma mill [cơ sở sản xuất bằng cấp], hoặc không ai biết tới. 
 
Họ cho rằng, việc học viên có được các chứng chỉ này thể hiện sự nghiêm túc trong việc theo đuổi học thuật. Thật ra, các kỳ thi này, so với khả năng của sinh viên VN, thì chẳng là gì, vì để vào đại học VN, kiến thức còn khổng lồ hơn nhiều, khó hơn nhiều. Cũng vì là đào tạo để nước Mỹ có thể sử dụng, nên thời gian cũng lâu hơn, như MBA cũng phải mất 3 năm….so với 12 hay 18 tháng ở một số nước.
 
Trở lại học viện West Point (WP) lừng danh bên bờ sông Hudson, cách không xa thành phố New York, đây là ước mơ của mọi ông bố khi có đứa con ra đời, và muốn nó ”đã mang tiếng ở trong trời đất, phải có danh gì với núi sông”. Đào tạo trở thành công dân có ích, giỏi giang, để thoả chí tang bồng hồ thỉ, vùng vẫy giữa đất trời. 
 
Khi 18-30 tuổi, trong lúc đám ngây ngô kia đốt tuổi trẻ trong các quán bar, các quán cà phê, vũ trường, rũ rượi xoã tóc đi ra đi vô vì không biết làm gì, suốt ngày chit chat nhăng cuội, ngủ nhiều hơn học và làm nên đầu óc u u mê mê, nông cạn, cái gì cũng làm biếng, cũng lười…thì các bạn này đã phải vất vả đầu tư trí lực và thể lực. Thư viện West Point mở 24/24, ở đó người ta thấy những cái đầu cắm cúi ghi ghi chép chép, những cuốn sách dày cộm phải đọc xong trong một vài ngày. 
 
Đọc nhanh và rất nhanh, để sau này đi làm, giấy tờ công văn, đọc nhoay nhoáy để phúc đáp, chứ thể loại thấy chữ nhiều đọc nhức mắt, thì thôi khỏi tuyển dụng. Nó đánh vần 1 công văn đọc xong mất hết cả ngày, năng suất lao động sẽ kém. Trí thức là phải đọc nhanh để làm việc giỏi, mà muốn đọc nhanh thì phải tập luyện. Kỹ năng thuyết trình, thuyết pháp sao cho người khác nghe mà rụng rời tay chân nằm trong chương trình học. Những bức tường ở WP luôn đông nghẹt học viên đứng nhìn vào đó, tập nói với bức tường, thu âm, nghe đi nghe lại, nói đi nói lại sao cho hay mới thôi.

Dưới trời tuyết lạnh khủng khiếp, họ phải lăn lê bò trườn để tập thể lực. 5h sáng là kẻng đánh thức dậy, tập thể lực bằng các bài tập với cường độ nặng của vận động viên nhà nghề. Tập bơi, đứng nước 5h, ai đuối quá thì vớt lên, coi như rớt. Rồi tập vượt mọi địa hình. Rèn luyện thể lực sao cho mọi điều kiện thời tiết đều phải thích nghi, nóng 45 độ ở châu Phi hay âm 20 độ ở Alaska đều chịu được. Kỹ năng tồn tại và óc sáng tạo được chú ý đào tạo kỹ. 
 
Những lần trong đêm tối, họ bị thả giữa rừng, và tìm cách về lại trường bằng mọi khả năng có thể, nhìn các vì sao trên trời đoán hướng, tìm thức ăn, dựng lều. Kiến thức lãnh đạo phải có và phải nhớ vanh vách. Và có khi đang ngủ say giấc, 2h sáng bị đánh thức dậy để kiểm tra, với các câu hỏi như 10 vị tướng giỏi nhất mọi thời đại là ai, nếu bạn là Napoleon, bạn sẽ viết lại lịch sử của Waterloo như thế nào….Không trả lời được, phải đứng ngoài hành lang cả đêm để suy nghĩ. Đào tạo để mỗi West Pointer (WPer) có được dáng vóc của một người mẫu, sức khoẻ của một vận động viên Olympic, trí tuệ của một học giả, ăn nói như một thuyết gia, cư xử như một chuyên gia tâm lý….
 
Khi về già, họ thành lập các hội WPer Alumni, đi câu cá bên bờ biển Caribean, đi ngắm hoàng hôn ở Bali, thong dong tự tại, phong lưu tuyệt đỉnh, vì ai cũng có một tuổi trẻ học và làm như điên. Còn có những người đàn ông trên đời, về già rồi, mà vẫn cứ vật lộn mưu sinh, xin tiền vợ, xin tiền con cái, thì cũng có thể họ kém may mắn, nhưng cũng có thể họ đã lãng phí tuổi trẻ một cách vô bổ trong các trò trai gái, ăn chơi đàn đúm, xài tiền của cha mẹ, hay đơn giản là lười nhớt thây. Làm biếng thì sau này phải khổ, thế thôi. Không nên trách ai.

Nhìn các học viên WP đánh đàn, nhảy, khiêu vũ, võ thuật, hát, ảo thuật, thám hiểm, vẽ…hay thậm chí tỉ mỉ ngồi cắt tỉa giấy để rèn luyện đôi tay khéo léo, bạn sẽ thấy mình sẽ phải cố gắng thật nhiều. Một ngày chỉ có 24h, là công bằng cho tất cả mọi người. Chúng ta phải ngủ 6-8 tiếng, ai cũng chỉ còn 16h trong ngày. 
 
Nên phải chia ra, làm gì, học gì trong quỹ thời gian ít ỏi đó. Một WPer nếu sáng sớm không nộp được bảng mô tả công việc trong ngày (daily to-do list) cho bạn trưởng nhóm, thì coi như nắm chắc suất cuốn gói về quê. Không có chuyện ngủ dậy và ngày đó không biết mình phải làm gì.
 
Sinh viên người Việt ở West Point khá đông, nhưng đều là Việt kiều, nữ nhiều hơn nam. Du học sinh quốc tế ở WP một năm chỉ vài ba chục bạn, vì đầu vào khó quá. Con trai cả của thủ tướng Cambodia Hun Sen tên là Hun Samet cũng tốt nghiệp trường này. Bạn mà nhìn thấy cậu này, không mê thì thôi. Đẹp ngời ngời từ ngoại quan đến nhân cách, mạnh mẽ nam tính và thông tuệ, quý phái từ cốt cách đến tinh thần, một nụ cười cũng chứa sự bao dung như trời đất, thật là không có gì có thể so sánh nổi. 
 
Sự cố tranh chấp đền Preah Vihear với Thái Lan, hai bên quyết liệt không bên nào chịu nhường bên nào, thậm chí đã vang lên tiếng súng. Trước tình hình cấp bách đó, anh Hun Samet nhận nhiệm vụ của tổ quốc và lên đường đi đàm phán với người Thái. Và chỉ với ánh mắt ấm áp và vài câu nói sắc sảo theo phong cách West Point, bên phía Thái Lan phải xin lỗi và rút quân, nhường lại ngôi đền này cho quê hương Cambodia của anh…
 
 
Tân thiếu úy Amanda Nguyễn sau buổi lễ tốt nghiệp tại Học Viện Quân Sự West Point, hôm 28 tháng 5, 2014


 

 

 

 


 
Nam nhi và chí tang bồng (Hun Samet bên phải)


 

Rèn luyện thể lực là một khoa mục rất quan trọng đối với các Cadet (sinh viên sĩ quan). Khi đến thăm Học viện, bạn có thể thấy các Cadet chạy vòng quanh khuôn viên trường vào bất cứ lúc nào.


Ở trước cổng của học viện là bức tượng của cố Tổng thống George Washington
Last edited by TamDan on 12:07 PM - Jan 09, 2015, edited 2 times in total.
Quote
Like
Share

Joined: 10:41 AM - Sep 14, 2013

11:57 AM - Nov 16, 2014 #2


Ở cách đó một khoảng là tượng của cố Tổng thống Eisenhower - người đã từng theo học tại Học viện West Point từ năm 1911 đến 1915.


 Hầu hết các lớp học của học viện đều có tỷ số dưới 20 người. Đây là một lớp học về kinh doanh.


Kinh doanh là một trong những môn học chính của Học viện. Ngoài ra các học viên còn phải học các môn như Cơ khí, Ngoại ngữ, Khoa học xã hội.
 

Học viên không được phép đội mũ khi bước vào trong tòa nhà nhưng ngay khi bước ra khỏi tòa nhà họ bắt buộc phải đội mũ bất kể khi nào.
 

Phù hiệu gắn trên áo khoác của các học viên cho biết họ thuộc đơn vị nào và năm tốt nghiệp được thêu ở ngay bên dưới. Trong ảnh là chiếc áo của một học viên tốt nghiệp vào năm 2014.
 

Tổng số học viên của Học viện là khoảng 4.400 người.
 

Nữ giới chiếm khoảng 15%.
 

Cùng với các môn học, thể thao cũng là một yêu cầu bắt buộc đối với các học viên.
Quote
Like
Share

Joined: 10:41 AM - Sep 14, 2013

12:04 PM - Nov 16, 2014 #3


 Nhà nguyện duy nhất của Học viện được xây dựng từ năm 1910. Đây cũng là tòa nhà đẹp nhất.


Trong khi đang theo học tại trường, các học viên không được phép kết hôn nhưng có rất nhiều người sau khi tốt nghiệp đã quay trở lại trường và làm lễ cưới trong nhà nguyện này.


Nơi đây cũng có chiếc đàn organ lớn nhất thế giới.
 

 Tuy nhiên, ấn tượng nhất chính là nhà ăn của Học viện nơi phục vụ các bữa ăn cho toàn bộ 4.400 người cùng lúc.
 

Trên các bàn ăn, luôn có sẵn một số đồ ăn nhẹ để phục vụ những người đang quá đói mà chưa đến giờ ăn.
 

Trước khi vào ăn, tất cả phải xếp hàng nghiêm chỉnh bên ngoài tòa nhà.

 
Và ào ạt đổ về nhà ăn.
 

Các học viên chỉ có 20 phút để hoàn thành bữa ăn của mình.
 

Và sau đó lại hối hả tỏa ra các lớp học khác ngay sau giờ ăn.
 

Gặp tân nữ Thiếu uý West Point, Amanda Nguyễn
Quote
Like
Share

Joined: 10:41 AM - Sep 14, 2013

5:12 PM - Nov 25, 2014 #4

Kho vũ khí khổng lồ Hoa Kỳ xây trong các hang động tại Na Uy.

 
Kho vũ khí của TQLC ở miền trung Na Uy
 
Tại một vùng quê miền trung Na Uy, quân đội Hoa Kỳ đang tích thêm xe tăng, xe chở chúng cùng các xe bọc thép và hàng trăm container khí tài quân sự, cất giấu vào kho vũ khí của họ được xây trong các hang động.
Đây là một nỗ lực của thủy quân lục chiến HK (TQLC), nhằm mở rộng Chương trình chuẩn bị vị trí của lực lượng.
Chương trình này gồm cất giấu vũ khí, phương tiện di chuyển và đạn dược tại nhiều vị trí trên toàn thế giới, gồm Na Uy là quốc gia đầu tiên ký một thỏa thuận tàng trữ vũ khí với HK hồi năm 1981, theo các quan chức TQLC cho biết.
Trong một thông cáo báo chí, TQLC cho biết: lực lượng này sẽ sớm đưa thêm xe tăng M1A1 Abram, xe tấn công đổ bộ có thể vượt biển từ tàu đổ bộ Na Uy vào bờ, xe bọc thép trang bị súng Humvee cùng các phương tiện khác đến Na Uy.
Thông cáo báo chí này viết: “Làm thế sẽ tăng cường khả năng sẵn sàng chiến đấu của chương trình”.
Một nguồn tin cho báo Washington Post biết: đây sẽ là lần đầu tiên xe tăng cùng các loại xe quân dụng khác được cho phép vào hang. Gồm xe tấn công Breacher của TQLC vốn là một loại xe nặng 72 tấn, có khung xe tăng nhưng có một cái cào để phóng một sợi dây mang theo chất nổ C-4 lên cao khỏi xe, bay tới phía trước để dọn đường, phá mìn, bom cài có thể được cài trên đường tiến của đoàn xe hành quân, hoặc để tấn công vị trí của địch.
Loại xe này đã được đưa vào sử dụng ở chiến trường Afghanistan.


Chiếc xe đổ bộ phá mìn Breacher

Quân đội HK có nhiều cơ sở quân sự tại Na Uy, gồm 2 sân bay và 6 hang động có điều hòa không khí. Quân đội Na Uy cũng trữ khí tài quân sự trong hang với thỏa thuận rằng nếu Na Uy bị một thế lực thù địch nào đó xâm lược, quân lính Mỹ sẽ sử dụng số vũ khí này để bảo vệ Na Uy.
Số khí tài này được cất trong các hang động có máy điều hòa ở miền trung Na Uy, vốn gần vùng bờ đông HK hơn, cũng giúp TQLC mau chóng có “đồ chơi” để “chơi” ở châu Âu, châu Phi và Trung Đông.
Đa phần số vũ khí ở các hang này đã được “khui” để chuyển qua Trung Đông, trước khi HK xua quân đánh Iraq hồi tháng 3 năm 2003.
Kho vũ khí này đã được tăng cường khí tài quân sự vào Na Uy, khi tình hình đông Ukraine thêm căng thẳng.
 
Quote
Like
Share

Joined: 10:41 AM - Sep 14, 2013

5:18 PM - Nov 25, 2014 #5

Thiết bị tự vệ giúp máy bay dân sự né hỏa tiễn.

Theo Daily Mail, vài tháng trước, Bộ Quốc phòng Israel thông báo các chuyên gia vũ khí đã hoàn tất thử nghiệm SkyShield, một hệ thống đặc biệt hỗ trợ máy bay thương mại tránh bị tên lửa tấn công .

Thiết bị tự vệ giúp máy bay dân sự né tên lửa
Các chuyên gia quân sự Israel đã thử nghiệm thành công hệ thống phòng thủ cho máy bay chở khách, giúp nó tránh các loại tên lửa đất đối không.
Theo Daily Mail, vài tháng trước, Bộ Quốc phòng Israel thông báo các chuyên gia vũ khí đã hoàn tất thử nghiệm SkyShield, một hệ thống đặc biệt hỗ trợ máy bay thương mại tránh bị tên lửa tấn công. Nó sử dụng công nghệ laser và máy ảnh tầm nhiệt để làm chệch hướng tên lửa. Ngay sau khi máy ảnh phát hiện mục tiêu, tia laser sẽ phá hỏng hệ thống định vị tên lửa, khiến nó chệch hướng.
Các chuyên gia Israel khẳng định, tên lửa sẽ nổ cách máy bay một khoảng cách an toàn. Hệ thống này vận hành tự động mà không cần phi công điều khiển.


SkyShield, thiết bị tự vệ của máy bay dân sự do Israel chế tạo. Ảnh: Daily Mail

Cố thủ tướng Israel Ariel Sharon yêu cầu phát triển hệ thống phòng thủ, giúp máy bay dân sự tránh tên lửa vào năm 2002, khi hai quả tên lửa vác vai ngắm bắn máy bay thương mại Boeing 757 của Israel khi nó cất cánh từ sân bay quốc tế Moi, Mombassa, Kenya. Tuy hai quả tên lửa không bắn trúng máy bay chở 250 người nhưng nó chỉ ra những nguy cơ mà máy bay dân sự phải đối mặt.
Người ta tiếp tục nhắc tới hệ thống phòng thủ của máy bay dân sự khi chiếc Boeing 777 của Malaysia Airlines bị bắn rơi ở miền đông Ukraina hôm 17/7. Tuy các nhà điều tra chưa đưa ra kết luận cuối cùng về sự cố nhưng các bên liên quan cáo buộc tên lửa của hệ thống phòng không Buk bắn rơi may bay xấu số, khiến 298 hành khách và thành viên phi hành đoàn thiệt mạng.
Những sự cố hy hữu với máy bay dân sự khiến nhiều người nhận thấy sự cần thiết của một hệ thống tự vệ, giúp phi cơ dân dụng tránh bị bắn rơi bởi vũ khí quân sự.

Hồng Duy
Quote
Like
Share

Joined: 10:41 AM - Sep 14, 2013

5:29 PM - Nov 25, 2014 #6

United States Armed Forces 2014 - US: The World's Police? - U.S Military power 2014





NATO's Military Capabilities 2014 - Capacidades Militares da OTAN 2014 - NATO Military Power 2014

Last edited by TamDan on 4:06 PM - May 16, 2015, edited 1 time in total.
Quote
Like
Share

Joined: 10:41 AM - Sep 14, 2013

11:36 AM - Dec 03, 2014 #7

 Chuyện 10 năm trước ...
                   Ngày 3 tháng 12-2004, một ngày như mọi ngày!
                                                                                                  Giao Chỉ - San Jose
                                             
                                                                           (Viết tặng hội lính Mỹ gốc Việt, VAUSA)
                                                 Yêu ai hãy đưa qua Mỹ. Đây là thiên đàng.
                                                                         Ghét ai hãy đưa qua Mỹ. Đó là địa ngục.
 
Tiếng bom nổ ở trại lính bên Trung Đông đã làm tan nát giấc mơ đoàn tụ của cô Kim Hoàn ở Sài Gòn. Lời trăn trối của hạ sĩ truy thăng Lê Ngọc Bình lập tức được thi hành. Trong một ngày tòa lãnh sự Mỹ tại Sài Gòn làm giấy tờ và lấy vé máy bay cho cha mẹ anh qua Mỹ. Hai vợ chồng cũ ngồi bên nhau trong chuyến bay theo diện "du lịch" Mỹ, mỗi người suy tư một ngả. Kim Hoàn về tạm trú bên nhà em chồng là cô dượng nuôi cháu Bình. Những ngày đầu tiên trên đất Mỹ chắc chắn không phải là những ngày vui.


Di ảnh Cố Hạ sĩ Lê Ngọc Bình
 
Tóm lược bản nhật ký hành quân của bộ chỉ huy tiền phương pháo binh thuộc sư đoàn 2 TQLC Hoa Kỳ tại Iraq. 
 
Ngày 3 tháng 12-2004, một xe tải của đặc công tự sát chở 500 cân thuốc nổ tông vào căn cứ Thủy quân lục chiến Hoa kỳ tại Terbit. Irag. Hai chiến binh can đảm của đơn vị pháo binh sư đoàn 2 đã kịp thời xông ra bắn chết tài xế. Chiếc xe nổ ngay tại trạm gác ngoài cổng. Sáu chiến binh bị thương. Hai anh chiến binh tiến đến gần xe tải đã bị tử thương. Chỉ huy trưởng căn cứ cho biết nếu không chặn đứng kịp thời, xe tải vào giữa căn cứ thì sẽ có nhiều người chết. Hai hạ sĩ quan trở thành anh hùng của đơn vị. Hạ sĩ Wyatt quê tiểu bang Illinois. Hạ sĩ Bình Lê, quê Việt Nam. Bị thương rất nặng, Bình phải cưa một chân, nhưng rồi vẫn không cứu được. Khi hấp hối, Bình yêu cầu TQLC liên lạc với mẹ ở Việt Nam. Bản tin kết luận. Ngoài vụ xe tải tự sát đánh bom không thành công, không có biến cố nào khác. Mặt trận miền Tây Iraq vẫn yên tĩnh. Một ngày như mọi ngày. Chấm hết.
 


                                                                                                  
 
Trong khi đó, bên kia địa cầu, bà mẹ Việt Nam Nguyễn Thị Kim Hoàn chưa biết tin con chết.
 
 Bây giờ là cuối tháng 11 năm 2014. Đúng 10 năm sau, tôi xin kể hầu quý vị câu chuyện về tình mẫu tử. Cái chết của người con trai 20 tuổi trong mùa lễ hội giữa Thanksgiving và đêm Giáng sinh. Một ngày bà mẹ Việt Nam không bao giờ quên được. Với Kim Hoàn, một ngày không giống mọi ngày. Ngày con trai yêu quý từ giã cuộc đời. Và cũng là ngày đưa cô đến Hoa Kỳ. Đất thiên đàng hay địa ngục.
Bà mẹ Arlington:

Có bà mẹ Việt Nam, gốc Long An, sinh quán Saigon, lớp ngoài 50, đến Mỹ được 10 năm, diện đoàn tụ. Sở di trú hỏi rằng đoàn tụ với ai. Đoàn tụ với con trai. Con trai đâu rồi. Chết rồi. Chết ở đâu. Chết ở Irag. Cháu là thủy quân lục chiến Mỹ. Tôi tên là Nguyễn thị Kim Hoàn, con trai tên là Lê Ngọc Bình. Tuy Kim Hoàn khai như vậy nhưng liên hệ mẹ con rất phức tạp. Hồ sơ được dân biểu đưa cả lên quốc hội, sau cùng mới giải tỏa. Luật sư Hoa Kỳ do Thủy quân lục chiến Mỹ yêu cầu đã biện hộ cho bà mẹ Việt Nam. Xin vắn tắt nói cho gọn câu chuyện dài dòng.

Một hạ sĩ quan TQLC Mỹ gốc Việt anh hùng đã hy sinh tại Trung Đông để cứu đồng đội ngày 3 tháng 12 – 2004. Anh đã xông ra cổng trại, hạ sát tài xế đang lái xe bom lao vào căn cứ. Bom nổ , anh bị thương nặng, cưa 1 chân, nhưng vẫn không cứu được. Trước khi chết, hạ sĩ Lê Ngọc Bình trối trăng rằng hãy liên lạc với mẹ anh. Nguyễn thị Kim Hoàn còn ở Việt Nam. Bạn của Lê Bình khai rằng mộng ước của anh hạ sĩ trẻ gia nhập thủy quân lục chiến Hoa Kỳ là để trở thành công dân và sẽ lo đoàn tụ với mẹ tại Mỹ.

Bây giờ mỗi tuần, hàng tháng, qua nhiều năm. Mẹ con đoàn tụ tại nghĩa trang Arlington,VA.

Ngày giỗ cùa hạ sĩ Lê Bình cũng là ngày lịch sử trong nhật ký hành quân của căn cứ thủy quân lục chiến Mỹ thoát nạn xe bom 500 cân nổ ở cổng trại Terbil.

Đó là ngày 3 tháng 12 năm 2004, cách đây 10 năm.

                                                     

Cũng như mọi năm, mùa lễ hội năm nay, trong lúc mọi gia đình gặp nhau từ lễ Tạ ơn đến Giáng sinh ở khắp nơi trên thế giới thì Kim Hoàn sẽ gặp con trai yêu quý của cô tại Arlington.

Cho con đi du học Hoa Kỳ.

Cô Kim Hoàn họ Nguyễn lấy chồng họ Trần và sinh hạ được con trai duy nhất tên Bình. Trần Ngọc Bình.

Một buổi sáng mùa thu năm 1991 hai vợ chồng đưa cháu Bình 7 tuổi lên đường đi du học Hoa Kỳ. Gia đình vợ chồng trẻ, không có sự nghiệp lấy tiền đâu mà cho đứa con trai duy nhất đi Mỹ du học cấp tiểu học. Câu chuyện rắc rối với giấc mơ Mỹ quốc bắt đầu. Cô em chồng họ Trần lấy anh chàng họ Lê vừa trúng số di dân được phép nhập cư vào Mỹ. Vợ chồng anh Lê không có con bèn nhận cháu Bình làm con nuôi. Như vậy là thằng Bình con cô Kim Hoàn từ họ Trần chuyển qua họ Lê để được đi du học theo diện tỷ phú Việt Nam.

Kim Hoàn không bao giờ quên được đứa con trai trong buổi tiễn đưa từ phi trường Tân Sơn Nhất. Cô chỉ có 1 con trai duy nhất. Đời sống vợ chồng đã bắt đầu không hợp. Chỉ có đứa con là niềm vui gia đình. Thằng bé gầy ốm, ngoan ngoãn, hết lòng thương yêu mẹ, nay bỗng chốc trở thành xa cách.Tờ giấy viết tay đồng ý cho làm con nuôi người ta, ký trong nước mắt. Cô không ngờ rằng sau này, dù còn sống cũng đã có lúc mất con. Sau cùng đứa con chỉ trở lại khi đã nằm sâu dưới lòng đất. Nhưng ngay lúc chia tay ở phi trường, cùng với bao gia đình giàu có tiễn con đi Mỹ, Kim Hoàn cố vui trong niềm hy vọng tương lai. Chẳng quản ngại những phiền phức về giấy tờ. Cô tin chắc rằng thằng Bình thương yêu của cô sẽ không bao giờ bỏ cô. Nó sẽ trở về hoặc cô sẽ ra đi. Mẹ con rồi sẽ gặp nhau. Đâu có ai ngờ rằng niềm vui đã nằm trong thiên tai.

Hạnh phúc thật gần

Cậu bé Trần Ngọc Bình của mẹ Kim Hoàn nay trở thành Bình Lê đi Mỹ được vài tuần là cu cậu nhớ mẹ, nhớ nhà. Ở với các cô dượng bên nhà chồng, nhưng vẫn nhớ mẹ ngày đêm. Đứa bé 7 tuổi hý hửng lên đường đi Mỹ nhưng chim non vẫn chưa quen rời tổ mẹ. Mẹ con vẫn cố liên lạc qua điện thoại và những lá thư hiếm hoi. Mẹ viết cho con rất nhiều nhưng chỉ nhận được rất ít. Ai cũng biết rằng thằng Bình 7 tuổi thì chữ nghĩa Việt ngữ được bao nhiêu.

                                     

Nhưng hạnh phúc biết bao, năm cháu 12 tuổi thì cô dượng về chơi cho Bình về thăm nhà. Trải qua 5 năm ở Mỹ nhưng Bình vẫn còn là con trai của mẹ Kim Hoàn. Mẹ chiên khoai cho con trai ăn xem có khác gì khoai chiên của Mỹ. Con kể chuyện Hoa Kỳ và hứa hẹn có ngày khôn lớn sẽ đem mẹ qua Mỹ. Mẹ con đều không biết rằng bây giờ đâu còn liên hệ thân quyến để sau này hợp lệ đoàn tụ. Con mình đã thành con người ta. Tuy nhiên đứa bé 12 tuổi vẫn giữ mãi quyết tâm.

Sau lần về thăm viếng rồi lại ra đi. Nước mắt mẹ con lại rơi xuống với niềm hy vọng vào tương lai đoàn tụ. Vẫn là Tân sơn Nhất chia ly 5 năm trước, bây giờ giã biệt lần thứ hai. Chẳng biết đến bao giờ gặp lại.

Hạnh phúc rời xa

Sau khi cháu Lê Bình ra đi thì đời sống vợ chồng cô Kim Hoàn sóng gió. Anh chồng họ Trần là cha ruột của cháu Bình ly thân rồi ly dị với mẹ Kim Hoàn. Từ đó gia đình cô em chồng bên Mỹ cũng như nhà chồng ở Việt Nam tuyệt giao không còn liên lạc. Không có địa chỉ mới, không có điện thoại. Mẹ Kim Hoàn hoàn toàn không có tin tức gì về đứa con trai thân yêu trong 4 năm dài. Ở Việt Nam, mẹ đau thương khổ sở vì đứa con còn sống mà như là mất tích. Trong khi đó, suốt thời gian ở trung học Bình Lê tỏ ra rất xuất sắc. Cháu là thành viên của ban nhạc thiếu nhi trong nhà thờ. Bình tập chơi tất cả các nhạc cụ. Trumpet, Key Board và Drump. Anh còn gia nhập đội Thiếu sinh quân trong trường và trở thành tiểu đoàn trưởng đơn vị Eagle. Con đường này sau này đã dẫn em theo binh nghiệp.

Nhưng thằng Bình của mẹ lớn dần và ngày đêm đòi cô dượng phải cho tin tức của mẹ. Lê Bình biết là mình không phải con mồ côi. Bình biết là mẹ còn chờ đợi ngày đêm ở Việt Nam. Cháu đòi phải liên lạc cho bằng được.

Sau cùng cậu thiếu niên 18 tuổi tốt nghiệp Edison High  School ở Fairfax đã trở về Việt Nam thăm mẹ lần thứ hai.. Nét mặt vẫn trẻ thơ nhưng Lê Ngọc Bình đã cao lớn, rắn rỏi và đầy nghị lực.

Mẹ con lại từ biệt trên sân bay Tân sơn Nhất. Mẹ Kim Hoàn thấy con trưởng thành đầy tương lai nhưng không hiểu sao chợt thấy nhiều lo ngại. Cô nói rằng tiễn con ra đi lần thứ 3, sau đó bị ốm mấy tháng.

Phần Lê Bình, anh thấy rõ con đường trước mặt. The Few, The Proud, The marine. Không cho mẹ biết, anh gia nhập Thủy quân lục chiến Hoa Kỳ và lập tức được gửi qua Trung đông đánh trận Irag năm 2003.

Từ Irag trở về đơn vị bên Okinawa Bình mới điện về cho mẹ biết con đi lính. Con nói bây giờ bình yên rồi. Đánh trận Irag xong rồi. Mẹ con thời kỳ sau này liên lạc nhiều qua email. Mẹ viết thư email lên tiếp, con trả lời vừa ngắn vừa thưa thớt. Tình yêu con tràn ngập tuôn trào trên máy điện toán. Quyết tâm sẽ đưa mẹ qua Mỹ, vào quân đội là con đường để sớm đạt mục đích.

Những lá thư..

Trải qua nhiều tháng giữa hai kỳ dưỡng quân, mẹ con trao đổi email. Xấp bản sao những lá thư trong hồ sơ Lê Ngọc Bình tặng cho VietMuseum tràn đầy nước mắt. Thất vọng về chuyện gia đình, mẹ Kim Hoàn trải dài tâm sự qua đứa con trai xa cách. Hôm nay là ngày sinh nhật của con. Con đang làm gì. Giáng sinh năm nay con ở đâu. Năm con 5 tuổi mẹ dẫn còn đi xem đèn nhà thờ. Con biết không. Thời kỳ mất liên lạc, mẹ tưởng chừng không sống nổi. Sao con đi lính mà không cho mẹ hay. Cô dượng ký tên cho con nhập ngũ cũng không cho mẹ biết. Bình thân yêu của mẹ. Hôm nay mẹ ngồi viết email cho con lúc 12 giờ khuya. Thiên hạ đốt pháo đón giao thừa. Mẹ nhớ lúc con còn nhỏ ngồi bên mẹ. Hạnh phúc biết bao. Bây giờ không biết đến bao gởi mẹ con mới đoàn tụ. Đến khi nào nhắm mắt, mẹ có con bên cạnh là mãn nguyện. Mẹ mới gửi quà cho con. Nhưng nghe có bão tuyết nên thư từ bị chậm. Rồi mẹ Kim Hoan hết sức vui mừng nhận được thư của con. Mẹ thương của con. Bình viết. Con rất thương mẹ. Com mong mẹ vui và đừng lo cho con nữa. Con đã tự lo lấy từ năm 12 tuổi. Bây giờ đi lính là con đường con lựa chọn. Trước hết phải đi lính. Sau này quân đội cho con tiền đi học, chính phủ cho con quốc tịch. Con đón mẹ qua. Con lập gia đình. Chắc chắn mẹ con sẽ đoàn tụ. 

Đoạn kết một thảm kịch

Tiếng bom nổ ở trại lính bên Trung Đông đã làm tan nát giấc mơ đoàn tụ của cô Kim Hoàn ở Sài Gòn. Lời trăn trối của hạ sĩ truy thăng Lê Ngọc Bình lập tức được thi hành. Trong một ngày tòa lãnh sự Mỹ tại Sài Gòn làm giấy tờ và lấy vé máy bay cho cha mẹ anh qua Mỹ. Hai vợ chồng cũ ngồi bên nhau trong chuyến bay theo diện "du lịch" Mỹ, mỗi người suy tư một ngả. Kim Hoàn về tạm trú bên nhà em chồng là cô dượng nuôi cháu Bình. Những ngày đầu tiên trên đất Mỹ chắc chắn không phải là những ngày vui. Phần đất nước xa lạ, phần thương con, lại thêm hoàn cảnh không hoà thuận với gia đình bên chồng cũ. Thậm chí ngay khi thiên hạ đi đón xác Lê Bình về, Kim Hoàn cũng không được báo cho biết để tham dự. Chỉ đến khi chôn cất cô mới có mặt tại giây phút đau thương. Sau đó. người chồng cũ đã có gia đình mới ở Việt Nam, nên trở về. Kim Hoàn xin ở lại. Vì không còn là mẹ chính thức của tử sĩ anh hùng Lê Ngọc Bình nên hồ sơ không hợp lệ. Thủy quân lục chiến phải tìm một luật sư tình nguyện và thỉnh cầu dân biểu địa phương trình một dự luật đặc biệt để người mẹ xấu số có được thẻ xanh. Giấc mộng đoàn tụ bây giờ mới thực sự có kết quả.

    
Tang lễ hạ sĩ truy thăng Lê Ngọc Bình, anh dũng bội tinh với ngôi sao bạc.
Đoàn tụ ở Arlington.

Kim Hoàn đến Mỹ theo điện du lịch, tất cả mọi thứ đều phải tự lo lấy. Quét nhà, trông em, phụ bếp. cô đã trải qua tất cả. Không nghề nghiệp, không Anh ngữ, không kinh nghiệm, cô phải làm bất cứ nghề gì để sinh tồn... Sau cùng cô đi học công việc sơn móng tay làm đẹp phụ nữ thủ đô Hoa Kỳ. Cô nói, thì ít ra cũng gọi là một nghề. Làm Nail. Đó là công việc hàng ngày.

Nghề riêng là đoàn tụ hàng tuần hàng tháng với con trai. Mùa Xuân chim hót chào đón mùa hè nở hoa. Mùa thu lá rụng dọn đường cho tuyết rơi mùa đông. Nghĩa trang cho cô giấy phép lái xe vào khu 60 đến thăm con.

Nửa năm đầu nghĩa trang mở cửa đến 7 giờ chiều. Nửa năm sau 5 giờ đóng cửa sớm. Arlington mênh mông 250 mẫu với hàng trăm ngàn ngôi mộ từ trăm năm qua, ngày nay trở thành quen thuộc.

Ngày 3 tháng 11 năm nay tưởng nhớ ngày con trai tử trận, Kim Hoàn sẽ lại đến với cháu Lê Ngọc Bình. Người anh hùng mang huy chương anh dũng bội tinh với ngôi sao bạc. Cô khấn vái. Bình thương yêu. Phải chi năm 7 tuổi mẹ không cho con đi Mỹ. Mẹ không bỏ con. Mẹ chỉ muốn con có tương lai. Mẹ cũng hy vọng một ngày sang Mỹ đoàn tụ với con ở thiên đường. Cho con đi theo cô dượng, mẹ làm đúng hay sai. Năm con 20 tuổi, phải chi còn đừng đi lính. Con quyết định đi lính, để rồi đoàn tụ với mẹ ở đây. Con làm đúng hay sai. Mẹ đang sống ở đây. Thiên đường hay địa ngục. Giữa buổi chiều lạnh vắng. Cô Kim Hoan lấy tay soa trên bia mộ rồi đưa lên môi. Người mẹ hôn đứa con nằm dưới ba thước đất, trong lòng nghĩa trang Arlington.

 Ms Kim Hoàn thăm con và phái đoàn Việt Nam tảo mộ mùa Thu 2014 tại Arlington.
Giao Chỉ - San Jose
 
 
* * * *
Nhân Lễ Thanksgiving trên đất Mỹ, không quên Cảm Ơn Người Thương Binh VNCH
xin mời Quý vi xem youtube ĐNH Cám Ơn Anh, người TB/VNCH kỳ 8
 
PHẦN 1 

 
PHẦN 2


PHẦN 3
Quote
Like
Share

Joined: 10:41 AM - Sep 14, 2013

9:26 AM - Jan 03, 2015 #8

Lộ kế hoạch điều chỉnh căn cứ QS Mỹ ở nước ngoài

(Kiến Thức) - Mỹ tiếp tục tăng cường lực lượng, căn cứ quân sự ở khu vực châu Á – Thái Bình Dương là nội dung chính của kế hoạch điều chỉnh.

Mỹ có bao nhiêu căn cứ quân sự nước ngoài?
Theo Báo cáo Kết cấu Căn cứ Quân sự năm 2013 của Lầu Năm Góc cho biết, căn cứ quân sự ở nước ngoài của Mỹ được triển khai trên 6 châu lục, 4 đại dương (ngoại trừ Nam cực), đặt ở 40 quốc gia trên thế giới, 598 căn cứ với tổng cộng khoảng 400.000 binh sĩ. Ngoài ra, cùng với 11 nhóm tàu sân bay chiến đấu trên biển tạo thành điểm tựa quan trọng của chiến lược toàn cầu Mỹ.
Khu vực châu Á-Thái Bình Dương và Ấn Độ Dương có giá trị chiến lược quan trọng đối với Mỹ, vì vậy quân đội Mỹ đã thiết lập 7 nhóm căn cứ tại khu vực này, chiếm 42,7% tổng số căn cứ tại nước ngoài.


 Ảnh minh họa.

Những căn cứ này được bố trí thành 3 tuyến gồm: 4 nhóm căn cứ ở Alaska, Đông Bắc Á, Tây Nam Thái Bình Dương và Ấn Độ Dương tạo thành tuyến đầu tiên; 2 nhóm căn cứ ở quần đảo Guam và Australia hợp thành tuyến thứ 2 – đây là nơi trung chuyển vận tải hàng không, giám sát trinh sát quan trọng; nhóm căn cứ quần đảo Hawaii tạo thành tuyến thứ 3. Một mặt mỗi tuyến này là hậu phương hỗ trợ tác chiến khu vực châu Á-Thái Bình Dương, mặt khác lại là tiền đồn phòng thủ lãnh thổ Mỹ.
Trong số những căn cứ này, căn cứ quân sự quan trọng nhất là căn cứ không quân Elmendorf tại Alaska, căn cứ hải quân Diego Garcia tại Ấn Độ Dương và căn cứ không quân Andersen và hải quân tại đảo Guam.
Mỹ điều chỉnh thế nào?
Việc điều chỉnh căn cứ quân sự tại nước ngoài lần này của quân đội Mỹ chủ yếu có 4 phương diện gồm:
- Đầu tiên là cân bằng việc bố trí căn cứ quân sự tại châu Âu. Theo đó, Mỹ sẽ cắt giảm các căn cứ quân sự tại “châu Âu cũ”, tăng cường xây dựng căn cứ mới tại “châu Âu mới” (như các nước Cộng hòa Czech, Bulgaria, Hungary, Ba Lan và Romania), siết chặt không gian chiến lược của Nga hơn nữa.


 Binh lính Mỹ triển khai ở căn cứ quân sự Ba Lan.

- Hai là xây dựng liên minh đa phương mới với các nước vùng Vịnh Péc Xích bao gồm Qatar, UAE, Bahrain, Kuwait, xây dựng một “kết cấu an ninh” toàn diện.
- Ba là tìm kiếm chỗ đứng mới, tăng cường sự hiện diện quân sự tại châu Phi. Những năm gần đây Mỹ mượn danh chống khủng bố, thông qua các phương thức như thiết lập căn cứ máy bay không người lái, triển khai huấn luyện chống khủng bố, quân Mỹ dần thực hiện thâm nhập từ Bắc Phi, vùng Sừng Châu Phi sang Trung Phi và khu vực Đông Phi.
- Bốn là từ sau khi lần đầu tiên đưa ra mục tiêu của chiến lược “xoay trục châu Á – Thái Bình Dương” vào năm 2009, Mỹ đẩy nhanh chiến lược di chuyển về phía Đông, nâng cao vị trí chiến lược của các nhóm căn cứ như đảo Guam. Hiện nay số lượng căn cứ nước ngoài của Mỹ tại châu Á – Thái Bình Dương chỉ sau châu Âu, chiếm khoảng 40% tổng số căn cứ nước ngoài của Mỹ. Trong đó Nhật Bản có 109 cơ sở, Hàn Quốc có 83 cơ sở.


 Tàu sân bay Mỹ tại căn cứ hải quân Yokosuka, Nhật Bản.

Để thích ứng với yêu cầu di chuyển trọng tâm chiến lược, Mỹ mượn cớ điều chỉnh căn cứ quân sự toàn cầu, đẩy mạnh việc thực hiện kế hoạch xây dựng căn cứ quân sự nhỏ gọn và linh hoạt. Những căn cứ này cung cấp trang bị và chuẩn bị vật tư cho hoạt động can thiệp toàn cầu của quân đội Mỹ.

Mỹ xây dựng căn cứ linh hoạt thế nào?
- Đầu tiên, quân đội Mỹ tăng cường xây dựng căn cứ tại Okinawa và đảo Guam. Đây sẽ trở thành trung tâm hỗ trợ của kế hoạch xây dựng căn cứ quân sự nhỏ gọn và linh hoạt, có vị trí trụ cột tại khu vực châu Á – Thái Bình Dương.
Hiện nay, ở quần đảo Okinawa tổng cộng có 14 căn cứ quân sự Mỹ, tập trung hơn 70% binh lực của nước này tại Nhật Bản. Nơi đây còn có lực lượng tấn công trên không chiến lược và tác chiến đổ bộ quan trọng nhất của quân đội Mỹ tại nước ngoài, triển khai các loại máy bay chiến đấu như F-15, F-16, đồng thời còn có hơn 100 trực thăng vũ trang.
Còn căn cứ đảo Guam là điểm tựa chiến lược quan trọng của quân đội Mỹ tại khu vực châu Á – Thái Bình Dương. Nơi này đang triển khai lực lượng tấn công trên không tầm xa tương đối mạnh, có thể tiếp nhận máy bay ném chiến lược như B-1, B-2 và B-52. Đồng thời, căn cứ đảo Guam còn triển khai biên đội tàu ngầm hạt nhân của quân đội Mỹ, có thể phối hợp tác chiến với nhóm tàu chiến đấu sân bay Mỹ bất cứ lúc nào.


 Việc Mỹ đưa F-22 tới Malaysia tập trận không loại trừ khả năng là bước tiền đề lập căn cứ tại đây sau này.

- Hai là tăng cường hợp tác quân sự với các nước Đông Nam Á. Ngoài ký hiệp định thuê căn cứ với Singapore và Philippines, bắt đầu từ năm 2012, Mỹ và Thái cũng đã triển khai đàm phán về vấn đề “quân đội Mỹ có quyền thăm căn cứ quân sự U-Tapao Thái Lan”.
Tại các nơi khác của châu Á, Lầu Năm góc có kế hoạch trong tương lai sẽ thiết lập căn cứ quân sự nhỏ tại Indonesia, Malaysia và Brunei, tiếp tục thúc đẩy hợp tác quân sự với Ấn Độ.
Hiện nay lực lượng quân sự Mỹ mỗi năm tiến hành khoảng 170 lần tập trận và huấn luyện quân sự tại khu vực châu Á – Thái Bình Dương, biên đội tàu của quân đội Mỹ có khoảng 250 lần vào cảng các nước tại khu vực này.
- Ba là tăng cường lực lượng quân sự tại Australia. Tháng 4/2012, đã có 2.500 lính của lực lượng thuỷ quân lục chiến Mỹ đến đóng tại căn cứ hải quân Darwin.
Ngoài ra, Lầu Năm góc còn có kế hoạch thiết lập căn cứ huấn luyện máy bay không người lái tại quần đảo Cocos của Australian, triển khai tàu chiến, binh lính tại căn cứ hải quân Brisbane và Perth.
Bằng Hữu
Quote
Like
Share

Joined: 10:41 AM - Sep 14, 2013

10:54 AM - Jan 08, 2015 #9

Kiểu hạ thủy độc đáo của tàu Mỹ


 
Chiến hạm USS Detroit (LCS 7) của Hải quân Mỹ đã được hạ thủy và đặt tên ngày 18-10-2014 tại xưởng đóng tàu Marinette Marine ở thành phố Marinette (bang Wisconson).
Theo kiểu hạ thủy thiệt là độc đáo, con tàu chiến nặng 3.500 tấn trị giá 360 triệu USD này đã được hãng Lockheed Martin “quẳng” xuống sông Menominee giống như người ta thẩy một chiếc tàu đồ chơi vào trong bồn tắm.
 


 Toàn cảnh lễ hạ thủy
 








 Con tàu dài 113,5m nặng 3.500 tấn "bị" hất ngang...



 và lấy lại thăng bằng khá nhanh

So với các kiểu hạ thủy "cổ điển" bằng ray hoặc thanh trượt, kiểu hạ thủy "ngang hông" như tàu Mỹ có vẻ đơn giản hơn rất nhiều nhưng kỳ thực lại đòi hỏi trình độ kỹ thuật rất cao không phải ai cũng "bắt chước" được.
Quote
Like
Share

Joined: 10:41 AM - Sep 14, 2013

8:36 AM - Jan 09, 2015 #10

Sống trên sao Hỏa - Một đi không trở lại‏

Công ty Mars One tuyên bố sẽ xây dựng một khu định cư trên sao Hỏa vào năm 2023, nghe có vẻ như một câu chuyện viễn tưởng nhưng đó hoàn toàn là sự thật. Đến năm 2022, phi hành đoàn sẽ thực hiện chuyến du hành bảy tháng đến sao Hỏa và ở trong những ngôi nhà mới của họ, đến cuối đời. Cứ hai năm một lần, một phi hành đoàn khác sẽ gia nhập khu định cư để cư trú trên hành tinh này.



Nhà đồng sáng lập Mars One Bas Lansdorp có một phương pháp hết sức hiện đại để tài trợ cho dự án, đó là mở cửa dự án với truyền thông. Ông nhấn mạnh: “Chúng tôi sẽ tài trợ cho sứ mệnh này bằng việc tạo ra một sự kiện truyền thông lớn nhất từ trước tới nay xung quanh nó. Mọi người trên thế giới có thể chứng kiến mọi thứ sẽ diễn ra trong quá trình chuẩn bị và sống trên sao Hỏa”.


Một phòng khách của cư dân trên sao Hỏa giống như ở trái đất.

Theo ông Bas Lansdorp, đây sẽ là một chương trình truyền hình thực tế vì đã bao hàm yếu tố phiêu lưu mà chúng tôi không phải tạo thêm bất cứ thử thách giả tạo nào. Ý tưởng về một thế giới trên hành tinh khác đã kích thích trí tò mò hàng trăm ngàn người trên web. Mars One đã thu hút 232.000 lượt xem trên YouTube kể từ khi được công bố ngay sau một tuần. Ngoài tính giải trí, một số nhà khoa học cũng bị thu hút bởi khả năng du hành liên hành tinh.


Lịch trình đưa người định cư lên sao Hỏa của Công ty Mars One

Mars One là dự án phi lợi nhuận của một doanh nhân người Hà Lan “say sưa” với một kế hoạch “vĩ đại”, và tất cả những gì họ cần là thật nhiều tiền, trang thiết bị và bốn nhà du hành vũ trụ sẵn sàng tham gia chuyến hành trình “One way ticket” (Một đi không trở lại) lên hành tinh đỏ. Trước tiên Mars One sẽ đưa các robot tự hành lên sao Hỏa để tìm kiếm một địa điểm lý tưởng cho việc định cư và sau đó xây dựng các khu nhà ở. Sau vòng tuyển lựa đầu tiên gắt gao, Tổ chức Mars One (Hà Lan) đã chọn được 1.058 ứng viên từ 140 quốc gia trên thế giới cho chương trình định cư vĩnh viễn trên sao Hỏa. Trong đó, Mỹ là nước có số hồ sơ trúng tuyển nhiều nhất khoảng 297 thành viên, kế là Canada - 75 người và Ấn Độ - 62 người. Sau đó, hội đồng tuyển dụng lại sàng lọc tiếp khoảng 24 ứng viên tiêu biểu nhất để huấn luyện và đưa lên sao Hỏa định cư.

Mars One sẽ đưa toàn bộ thiết bị và dụng cụ cần thiết để xây dựng khu định cư trên lên sao Hỏa vào năm 2022. Theo kế hoạch, vào tháng 4/2024 họ sẽ phóng chuyến tàu chở nhóm đầu tiên gồm bốn người lên sao Hỏa, thời gian chuyến bay khoảng bảy tháng. Năm nhóm còn lại, mỗi nhóm cũng bốn thành viên sẽ lần lượt được đưa lên sao Hỏa, thời gian trung bình cách nhau mỗi chuyến từ 1-2 năm. Chi phí toàn bộ cho chương trình Mars One lên đến 6 tỉ USD, được tài trợ bởi nhiều tổ chức, cá nhân trên thế giới.


Rau tự trồng trong nhà cung cấp thực phẩm cho người định cư trên hành tinh đỏ

Cụ thể công ty sẽ chọn lựa khoảng 40 nhà du hành trong số những người ghi danh từ khắp mọi châu lục trên trái đất. Bốn người trong số họ gồm 2 nam, 2 nữ sẽ thực hiện chuyến bay đầu tiên lên sao Hỏa vào tháng 9/2022 và đáp xuống bề mặt hành tinh đỏ vào tháng 4/2023. Theo kế hoạch của Mars One, nhóm 4 người khác sẽ “cất cánh” 2 năm sau đó. Điều đáng lưu ý ở đây là sẽ không một ai quay về trái đất! Các nhà du hành tương lai sẽ trải qua khóa huấn luyện 8 tháng bắt buộc ở một địa điểm ít người qua lại. Họ được học cách sửa chữa các kết cấu nhà cửa, trồng rau trong các khoảng không gian hạn chế và các vấn đề y khoa từ nghiêm trọng đến thông thường như bảo vệ răng miệng, rách cơ và gãy xương.


Mô hình ngôi nhà đủ tiện nghi trên sao Hỏa

Mỗi người được Mars One đưa lên sao Hỏa sẽ mang theo khoảng 2.500kg hàng hóa hữu dụng. Sau 8 chuyến bay, dự kiến sẽ có hơn 20.000kg hàng tiếp tế được gửi lên hành tinh đỏ, trong đó không thể thiếu thực phẩm và các thanh năng lượng mặt trời. Tuy nhiên, các cư dân chinh phục sao Hỏa sẽ không được cung cấp nước hoặc dưỡng khí mà họ phải tự làm ra trên trái đất mới. Họ sẽ lọc lấy nước trên sao Hỏa từ đất. Rồi từ nước, người ta có thể tạo ra hydro và oxygen để thở. Ông Lansdorp xác nhận: “Chúng ta sẽ tạo ra một bầu khí quyển giống như bầu khí quyển trên trái đất”.

Tuy nhiên nhiều chuyên gia vũ trụ nhận định, đây không phải chuyện đùa. Nguy cơ đối với tham vọng đưa người lên sao Hỏa sẽ rất lớn. Trong hành trình chinh phục một khoảng cách mà con người chưa bao giờ vượt qua thì bức xạ là mối lo lớn nhất. Chuyến bay lên sao Hỏa có thể khiến các nhà du hành rơi vào tình trạng nhiễm xạ vượt quá tiêu chuẩn của NASA ấn định. Và khi ở trên sao Hỏa, mức độ bức xạ sẽ còn cao hơn, gây tổn hại cấu trúc gene của các tế bào, làm cho tế bào chết đi hoặc bị biến đổi thường xuyên dẫn đến ung thư.


Thiết bị năng lượng điện mặt trời sẽ sử dụng trên sao Hỏa

Tham vọng đưa người định cư lên sao Hỏa của Cơ quan Quản trị Hàng không và Không gian - NASA cũng không kém. Trong một cuộc họp tại thành phố Houston, Texas, NASA đã công bố một cách chi tiết kế hoạch đưa người lên sao Hỏa trong vài thập niên tới. Theo kế hoạch dự kiến, một nhóm nhỏ phi hành gia sẽ đến sao Hỏa trong chuyến du hành kéo dài 30 tháng, khởi hành vào tháng 2-2031 trên chiếc phi thuyền nặng 400 tấn. Phi thuyền này được ráp lại tại quỹ đạo thấp của trái đất bằng cách sử dụng 3 hoặc 4 tên lửa Ares V – loại thiết bị mới mà NASA đang nghiên cứu chế tạo. Phải mất 6 hoặc 7 tháng để phi thuyền từ trái đất lên đến sao Hỏa với việc sử dụng một loại nhiên liệu đông. Tuy nhiên, nhiều chi tiết có thể thay đổi, do đó, chi phí ước tính dao động rất lớn, từ 20 tỉ USD - 450 tỉ USD.

Đồ dùng và nơi ở của các phi hành gia trên sao Hỏa được đưa lên trước - vào tháng 12-2028 hoặc tháng 1-2029. Các phi hành gia sẽ ở lại sao Hỏa 16 tháng, tự trồng rau quả để ăn và sử dụng điện hạt nhân. Họ phải tự túc rất nhiều việc trong sinh hoạt và công việc như bảo dưỡng máy móc, kể cả việc chế tạo bộ phận hoặc phụ tùng cho các thiết bị. Họ được trang bị hệ thống “chu trình kín” để phục vụ cuộc sống, trong đó, không khí và nước được tái sử dụng. NASA cho rằng việc trồng cây còn có lợi ích cho tinh thần của phi hành gia.


Từ trong phòng khách có thể nhìn ra khoảng xanh bên ngoài cũng trong nhà

Tuy nhiên, vẫn còn nhiều thách thức trong việc bảo đảm an toàn cho các phi hành gia. NASA cũng phải có biện pháp bảo vệ họ trước mức độ phóng xạ. Họ cũng cần có thiết bị để chẩn đoán và trị liệu khi bị bệnh hoặc chấn thương. Một số thí nghiệm trước trên mặt trăng sẽ phục vụ cho kế hoạch nói trên.

Để chuẩn bị từng bước lên sao Hỏa vào năm 2030, NASA đã phóng một tên lửa United Launch Alliance Delta V Heavy từ Florida, đưa tàu vũ trụ Orion lên quỹ đạo Trái đất hôm 5/12 vừa qua trong chuyến bay thử nghiệm kéo dài 4,5 tiếng. “Đây là một ngày vĩ đại đối với thế giới và những người yêu không gian vũ trụ. Lần đầu tiên trong hơn 40 năm Mỹ phóng thử nghiệm tàu vũ trụ có khả năng đưa con người lên vũ trụ. Tàu Orion bay lên độ cao 430km so với mặt đất, rồi bay lên độ cao 5.790km. Sau đó, tàu Orion đã rơi xuống an toàn trên vùng biển ngoài khơi thành phố San Diego, California.” - giám đốc NASA Charles Bolden tuyên bố.


Cơ quan NASA cũng sẽ đưa người lên sao Hỏa

Lúc này, NASA sẽ phân tích dữ liệu do các cảm biến trên tàu Orion thu thập được để xác định xem nhiệt độ bên trong tàu có đảm bảo cho phi hành gia sống sót hay không. Bởi khi quay trở lại bầu khí quyển Trái đất, tàu Orion bay với tốc độ lên đến hơn 32.100 km/h. Nhiệt độ vỏ tàu tăng lên tới 2.200 độ C. Tàu Orion có khả năng chở bốn phi hành gia. NASA đã lên kế hoạch dùng tàu này đưa người lên thiên thạch và tới Sao Hỏa vào thập niên 2030. Đến nay NASA đã đầu tư 9,1 tỉ USD cho chương trình tàu Orion. Một chuyến bay thử nghiệm nữa sẽ diễn ra vào năm 2018. Chuyến thăm đầu tiên có người sẽ được thực hiện vào năm 2021. Tổng chi phí của dự án Orion lên đến 19-22 tỉ USD. Kể từ sau chương trình thám hiểm Mặt trăng Apollo của NASA, các phi hành gia mới chỉ bay lên độ cao vài trăm kilomet tính từ mặt đất.

Đặc biệt, ghi danh chương trình “Một đi không trở lại” của Mars One có một người Việt tên Vũ Quốc Anh. Vũ Quốc Anh tên thật là Vũ Xuân Linh, 31 tuổi vừa trở về Việt Nam cách đây vài tháng sau khoảng thời gian dài học và làm việc ở Mỹ và Singapore, Chile. Hiện anh làm công việc marketing ở Sài Gòn. Quốc Anh là một trong 9 người Việt có tên trong danh sách dự tuyển, và cũng là người được chọn đi tiếp vào vòng 2 của chương trình Mars One. Ở vòng một anh đã thuyết phục ban tổ chức về lý do tham gia chương trình bằng clip ngắn thể hiện rõ sự quyết tâm, lòng can đảm khi đương đầu với chặng đường được gọi là “hành trình tự sát”... Vào vòng 2, Quốc Anh sẽ cùng 1.057 đối thủ trải qua các bước kiểm tra về sức khỏe, chiều cao, cân nặng, tim phổi, mắt, vận động tay chân, các bệnh truyền nhiễm... “Dù biết đây là chuyến bay ‘một đi không trở lại’ nhưng tôi mong muốn sẽ là một trong 4 người được sống nốt phần đời còn lại trên sao Hỏa để khám phá hành tinh này”.


Vũ Quốc Anh được công ty Mars One chọn vào dự tuyển vòng 2 trong chuyến đi hành tinh đỏ “một đi không trở lại”
Quote
Like
Share