Moderator: ngokxit.s2

xmr.bk
Th?nh vi?n nhiệt t?nh
Joined: April 23rd, 2009, 1:10 am

May 16th, 2009, 10:19 am #11

Dài qá lười đọc. Ý của truyện là gì vậy mấy huynh :D
M?y trọn kiếp sẽ chung t?nh với gi?
Chọn t?nh anh sẽ chỉ c? m?nh em
Nếu xa em anh sẽ buồn m?i m?i
C? bao giờ em nghĩ thế kh?ng em

Quote
Like
Share

heo xih ^^
L?o l?ng
Joined: May 2nd, 2009, 2:15 pm

May 16th, 2009, 12:59 pm #12

Tiếp nè mọi ng` ui: :hi :hi
“1-0-2” – Kì 3: “Xem phim một mình”
Số 2 vẫn có thói quen đi xem phim một mình, khi nó muốn suy nghĩ một cái gì đó. Nhưng lần này, có kẻ phá bĩnh…
•Uhm, tớ với em ấy…
Số 0 bắt đầu kể câu chuyện về quan hệ giữa nó và số 2. Chuyện tưởng thì dài, mà kể ra thì chẳng có gì. Quả đúng là chẳng có gì. Nó đã kể tất cả các chi tiết, có điều cái câu chuỵên nó tình cờ nhặt được nụ cười của số 2 ở quán trà cách đây tầm ba bốn tháng gì đó thì nó không kể. Không cần phải kể, bởi vì nụ cười ấy….

•Tớ kể xong rồi, đến lượt cậu… Nó nói và nhìn cô bạn đang chăm chú lắng nghe.
•Chưa xong. Cậu nên kể cho tớ cả chuyện của cậu nữa. Giữ mãi trong lòng không tốt đâu. Trâm nói một cách nghiêm túc.
•Tớ làm gì có chuyện gì mà kể?
•Thật không? Chả nhẽ tớ tưởng tượng ra là cậu hay tránh ra đứng một mình nhìn xa xăm và buồn như thế mai là ngày tận thế? Hay là tai tớ có vấn đề nên cậu chơi nhạc vui mà tớ nghe buồn như sắp khóc?
•À, điều đó…
______________________________ ________
Số 2 đi lang thang một mình trên con đường không quen. Nó biết nó đang đi đâu, nó đi xem phim, một mình. Đôi khi nó muốn như thế, giữ khoảng lặng cô độc cho chính mình thôi. Nó thích dành thời gian nghiền ngẫm về mọi thứ. Nó thở dài nghĩ về thằng bạn nó. Thằng bé thổ lộ với bạn Ngọc rồi, nhưng cũng chính vì cái tính quá tốt của nó, hôm trước nó nhắc nhở số 0 về chuyện xé thư của bạn Ngọc, nên hôm qua số 0 xuống làm quen với bạn Ngọc rồi… Thằng ấy hình như cũng biết ăn năn… Nhưng mà không phải chỗ.

Giờ thì trong trường đang ì xèo thông tin về việc nó và bạn Ngọc đang chạy đua đến việc giành được cả số 0 và số 1. Thật là phù phiếm. Mãi rồi nó cũng đến rạp chiếu phim. Nó đến sớm, hôm nay là thứ tư nên rạp sẽ đông, phải đến sớm. Nó sẽ, mua ghế VIP như mọi khi, và xem phim một mình. Bình thường ra thì số 1 sẽ đi với nó. Nhưng nó nghĩ là nó với thằng bạn cần phải giữ khoảng cách nhất định, nếu như thằng bạn nó muốn có bạn gái. Nghĩ đến chuyện đó, chợt nó thấy có gì đó là lạ đang dấy lên trong lòng.
Nó đang băn khoăn xem sẽ chọn phim nào thì chợt nó nhìn thấy… một nụ cười làm nó nhói đau lòng… Minh, có thể coi là mối tình đầu của nó, đang đi cùng một cô bé rất thân thiết. Và bạn ấy hình như đã nhìn thấy nó rồi.

•Chào cậu, lâu lắm không gặp. Minh mỉm cười chào nó.
•Ừ, cậu thế nào rồi? Lâu lắm không gặp. Tớ cứ nghĩ cậu vẫn đang đi học chứ nhỉ? Nó nặn ra một nụ cười giả tạo hết sức và cố tỏ ra thật bình thường. Nhưng nó sẽ ra sao nếu như bạn ấy biết nó đang đi xem phim một mình? Đành rằng thì đó chỉ là một việc phù phiếm, và rằng mọi việc đã kết thúc lâu rồi, nó vẫn không muốn Minh nhìn thấy nó trong bộ dạng này…
•Ừ, tớ về chơi thôi. Đợt này ở bên ấy đang nghỉ. Cậu thế nào? Minh hỏi ân cần.
•Tớ vẫn thế thôi, chẳng thay đổi gì cả. Nó mỉm cười.
•Cậu định xem phim gì đấy, cố vấn cho tớ với?
•Tớ cũng chỉ đang chọn thôi – con bé bối rối. Nó ước có số 1 ở đây cùng nó… Nó đã sợ cái câu hỏi tiếp theo…
•Cậu đi xem phim với ai thế?
•Tớ…
•Em chọn phim xong chưa? - Một giọng nói ấm áp vang lên từ phía sau số 2 làm nó giật mình suýt đánh rơi đống quảng cáo phim trên tay nó.
….Chả hiểu từ đâu Tú - bạn thân của số 0 xuất hiện và hỏi nó với đầy sự thân thiết, cứ như thể chúng nó là…

•À, tớ thấy rồi - Minh mỉm cười hơi miễn cưỡng.
•Em… định xem phim này. Nó nhấc bừa cái tờ quảng cáo “Đại chiến xích bích II” lên và đưa cho Tú, và mỉm cười như không thể có gì giả tạo hơn. Nó tự cảm thấy xấu hổ với chính mình.
•Phim ấy không hay đâu, nên xem phim này em ạ… Tú chỉ vào phim “Yes man” và tươi cười. Cái nụ cười… giống hệt của Minh – À, em giới thiệu đi chứ nhỉ? Ai đây? Chào em, anh là bạn của em ấy…
•Chào anh, em là bạn cũ của bạn ấy. Minh mỉm cười. Hai người cứ chọn phim đi nhé, tớ đi mua vé đây…
Minh đã đi rồi. Còn lại nó với Tú thôi…

•Anh ở đâu ra vậy?
•Anh không được đi xem phim à?
•Một mình sao? - Số 2 hỏi đầy vẻ nghi ngờ.
•Thế em đi xem phim với ai à? - Tú tỏ vẻ thú vị
•Không. Tôi đi một mình - Số 2 lạnh lùng
•Không phải anh vừa cứu em khỏi một bàn thua trông thấy sao. Em nên cảm ơn anh chứ. Sao lạnh lùng thế? Tú hỏi như trêu ngươi, cái kiểu hỏi sao mà giống số 1 đến thế.
•Cảm ơn anh đã giúp tôi, nhưng tôi chưa bao giờ nhờ anh giúp cả.
•Nghe không giống một lời cảm ơn. Em nên gọi anh xưng em chứ. Nói như lúc nãy ý, nghe dễ thương hơn. Và giống như là cảm ơn hơn. Em có thấy thế không? Tú cố tình trêu cô bé đang rất bối rối.
•Vậy thì em cảm ơn anh. Nó nói ráo hoảnh để lấp liếm sự bối rối thấy rõ.
•Dù gì như thế cũng đỡ hơn. Này, vé xem phim của em này. Tú đưa cái vé “Yes man” cho cô bé.
•Cảm ơn anh nhưng không cần thiết. Tôi có thể tự mua được vé.
•Anh sẽ không vào xem cùng em đâu. Yên tâm. Anh sẽ xem phim khác. Em cứ cầm lấy, coi như là anh xin lỗi về vụ hôm trước, được chứ?
Số 2 vốn không phải là một đứa thích lôi thôi lằng nhằng, đôi co thật mệt. Thường thì khi đi với số 1 thằng bé vẫn hay giành phần trả tiền nên nó ban đầu còn đòi chia chác, về sau đôi co lại thành ra cãi nhau. Anh ta thích tốn tiền thì mặc kệ. Nó cầm vé, đi mua popcorn và vào phòng chiếu một mình. Nó đang đi thì nhận được tin nhắn “Em xem đi, và học cách nói có nhé”. Bất giác, nó mỉm cười. Không phải nụ cười giả tạo hay gượng gạo. Một nụ cười từ niềm cảm ơn chân thành. Và ở đàng xa, có hai thằng bé đang điêu đứng vì nụ cười của nó, Tú, hiển nhiên rồi, và còn một người nữa… Minh…
______________________________ __________________

Cùng lúc đó…

•Vậy ra cậu là một người rất tình cảm chứ không lạnh lùng hả? Trâm hỏi thú vị.
•Cảm ơn nếu đó là lời khen. Số 0 nhếch mép cười. Nói ra được quả là rất dễ chịu. Và cảm giác có người nghe mình nói một cách đầy tình cảm và chăm chú cũng thật tuyệt vời nữa
•Cậu học cảm ơn cũng nhanh đó, rõ ràng cậu rất giống em ấy.
•Thật à? Số 0 ngạc nhiên hỏi.
•Ừ, giống cả tính cách, lẫn cả chuyện quá khứ. Em ấy cũng từng như cậu. Và tớ nghĩ đến tận bây giờ em ấy cũng chưa vượt qua được chuyện ấy. Nên em ấy sống hơi khép mình. Ý tớ là em ấy luôn thân thiện và vui vẻ giúp đỡ mọi người, nhưng em ấy không chơi thân với ai trừ chị em tớ.
•Em ấy rất giống với… bạn gái cũ của tớ. Đặc biệt là khi em ấy cười…
•Thế à? Tớ vẫn tưởng chẳng ai có thể cười rạng rỡ được như em ấy. Em ấy và em trai tớ đúng là một cặp bài trùng. Trâm mỉm cười. Sắp có dạ hội, cậu chuẩn bị tiết bị văn nghệ cho lớp mình nhé?
•Tớ không…
•Đừng từ chối, cậu nên học cách hoà đồng và nói có với mọi người chứ…
•Tớ…
•… sẽ nghe theo sự sắp xếp của tớ. Thôi mà, cậu cần phải cởi mở thì mới bớt cô đơn. Tớ sẽ chuẩn bị tiết mục cho cậu nhé… Trâm nháy mắt. Có một điều rất đặc biệt ở Trâm, đó là ánh mắt. Ánh mắt như có thể đọc được suy nghĩ của mọi người, như có thể hiểu mọi chuyện chỉ sau một cái chớp mắt. Và như là mở ra một thế giới đầy hoa lá cỏ cây - thế giới của sự tươi mới, ở đó dường như chỉ có niềm vui.
•Ừ. À tớ bảo, cậu… có rảnh thứ 7 này không?
•Có chuyện gì à? Tớ chỉ rảnh từ 3 giờ thôi?
•Tớ muốn rủ cậu đi xem phim. Coi như là cảm ơn cậu đã nghe tớ nói hôm nay…
•Như thế hơi ít, nhưng được rồi, tớ sẽ đi cùng cậu. 3h30 ở trường nhé.
•Ừ…
______________________________ _____________

Trở lại rạp chiếu phim

•Em đã xem xong phim rồi à? - Tú hỏi khi số 2 vừa bước khỏi phòng chiếu.
•Sao anh lại ở đây?
•Anh đợi em. Em không nghĩ là nếu bạn em tình cờ gặp em ra một mình sẽ thế nào à? Anh nghĩ đã giúp thì phải giúp đến cùng, mà anh cũng thích đóng vai này. Tú mỉm cười lém lỉnh– Trong một giây số 2 muốn nói với Tú rằng anh ta… đừng bao giờ cười nữa, nếu không nó sẽ… gọi anh ta là anh xưng em mất.
•Anh coi thường tôi thế. Nếu gặp bạn ấy tôi sẽ nói anh đi vệ sinh, rồi tôi đi về phía WC, ở đó chẳng có thang máy là gì?
•Thông minh thật. Nếu em gặp bạn ý ngay ở cái thang máy cạnh WC?
•Thì tôi sẽ giả vờ nghe điện thoại, rồi chuồn ra thang máy khác. Thiếu gì cách. Anh đang lo là tôi bị thiểu năng hả?
•Ừ, Anh thừa nhận là anh nghĩ mình sẽ làm cho em phải cảm ơn thật lòng.
•Tôi không bao giờ nói cảm ơn nếu không thấy cần.
•Vậy anh có thể gặp em sau giờ học ngày mai không?
•Không. Rất tiếc.
•Phí cả công mua vé cho em xem “Yes man”.
•Anh tiếc à? Muộn rồi. Nếu anh xem fim ấy thì bài học của phim là phải nói có đúng lúc. Chào anh nhé. Số 2 nói rồi chạy biến vào thang máy đang sắp đóng cửa. Tú vẫn đứng đó, thẫn thờ. Cô bé mỉm cười trước khi thang máy đóng cửa. Và khi thang máy đóng, cô bé nói một mình “Em cảm ơn anh”
______________________________ _______
Trong khi ấy, số 1 đạp xe về một mình. Mặt trời vừa ló ra vài vết sáng đã chìm nghỉm trong xám xịt những mây. Nó thấy có gì đó không ổn. Nó đã nói ra tình cảm của nó rồi. Nhưng có vẻ dễ dàng quá. Nó cứ ngỡ nói ra sẽ khó khăn lắm. Ai ngờ nó nói trơn tuột vậy. Nó chợt nhớ đến số 0 khi nói “Tao yêu mày” có khi còn không dễ dàng như nó. Nó cảm thấy có gì đó không ổn. Dễ dàng quá liệu có thể là tình yêu? Số 2 đã mất hàng năm vẫn không thể vượt qua chuyện cũ, nó và Minh hợp nhau đến thế mà cuối cùng chia tay vì một lí do rất vớ vẩn: khoảng cách. Nó đã sợ thứ tình cảm chóng vánh, hời hợt nửa vời, đang nghĩ đến đó, nó thấy…
Kíttttttttt. Tiếng xe phanh gấp, có đụng xe rồi. Nhưng có vẻ cũng không nặng lắm. Nó đến gần hơn và thấy bạn Ngọc đang ngã dưới đất. Bạn ấy vừa bị một xe máy đâm phải, nhưng lái xe vô trách nhiệm thấy bạn ấy không bị thương nặng đã phóng đi mất rồi. Nó nhanh chóng đến gần, đỡ bạn ấy dậy và dựng xe lên:

•Ấy có đau lắm không? Nó hỏi vồn vã nhìn vào vết trầy nơi cổ tay đang rướm máu - Ấy vào bên kia đường ngồi đợi tớ một lát nhé. Nói rồi nó đỡ cô bé vào một quán trà bên đường và rồi đến hiệu thuốc gần nhất mua bông băng gạc. Khoảng 5’ sau nó trở lại với một nụ cười:
•Ấy đưa tay đây tớ băng vào nhé.
Ngọc ngắm nhìn cậu bạn đang tận tình với những băng những gạc, một sự quan tâm ấm áp và ân cần làm người ta cảm động. Ở cậu ấy có điều gì đó mà bất cứ ai khi ở gần đều cảm thấy an toàn và bình yên…
•Cảm ơn ấy nhiều lắm… Không có ấy không biết tớ sẽ thế nào…
•Không có gì. Vinh dự cho tớ mà. Số 1 nháy mắt hóm hỉnh. Xe của ấy không sao đâu, tớ xem xét rồi, để tớ đi cùng ấy về nhà nhé…
Suốt chặng đường về, số 1 và Ngọc đã nói những câu chuyện bình thường và vui vẻ. Thực sự là Ngọc đã rơi vào tình thế khó xử suốt mấy tuần nay. Từ lúc số 1 ngỏ lời, số 0 làm quen đến giờ mọi sự cứ rối tung cả lên, tất cả chỉ tại cô bạn Mai của nó hơi… nhiều lời. Ngọc thực sự rất ngại khi gặp số 1. Vì bạn ấy chắc cũng khó xử khi việc ấy đến tai cả trường.

Còn số 1 thì đang băn khoăn xem con bạn làm gì mà mãi không gọi cho nó. Số 1 rất vui khi được đi cùng Ngọc như thế này, nhưng bạn ấy thì dường như không được thoải mái cho lắm. Mà thực ra nó cũng cảm thấy hơi khó xử…

______________________________ ___________________
Số 0 ngồi lặng tờ trong phòng và mải mê nghĩ về những chuyện nó nghe chiều nay. Có lẽ số 2 cần nhiều thời gian để chấp nhận nó. Nó tự dưng thấy thương cho cô bé quá. Nhưng cô bé không có vẻ gì là muốn mở lòng ra với nó… Nó cũng thấy ngạc nhiên là việc nói chuyện với Trâm làm nó cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều và nó không thấy bứt rứt nữa. Nó không còn cảm thấy canh cánh nỗi đau về người mẹ đã bỏ rơi bố con nó nữa, và nó cũng thấy dần dần bóng hình của mối tình đầu phai nhạt đi. Nó ngó qua cửa sổ thấy số 2 đang lững thững đi về. Trông cô bé có vẻ vui hơn mọi ngày…

Số 2 về nhà và cảm thấy … thanh thản. Nó có cảm giác, lần đầu tiên nó đã vượt qua hoàn toàn chuyện cũ. Và điều đó, có một phần đóng góp không nhỏ của Tú. Có lẽ số 0 cũng không phải là người tệ như nó nghĩ, vì bạn anh ta cũng không đến nỗi nào, chẳng phải muốn đánh giá một người phải xem bạn anh ta là ai đó sao… Số 2 ngước mắt lên nhìn thấy số 0 cũng đang nhìn nó. Trong một khoảnh khắc đầy lá rơi và rạng rỡ nắng cuối ngày, hai ánh mắt chạm nhau và không hề chủ đích, cả hai cùng mỉm cười… Rồi như nhận ra sự quá thành thực của cái cười ấy, cả hai đều trở lại vẻ lạnh lùng vốn có, để lại giữa không gian đẹp như thơ mộng hai vệt của nụ cười….

______________________________ _____
Số 0 ngồi lặng tờ trong phòng và mải mê nghĩ về những chuyện nó nghe chiều nay. Có lẽ số 2 cần nhiều thời gian để chấp nhận nó. Nó tự dưng thấy thương cho cô bé quá. Nhưng cô bé không có vẻ gì là muốn mở lòng ra với nó… Nó cũng thấy ngạc nhiên là việc nói chuyện với Trâm làm nó cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều và nó không thấy bứt rứt nữa. Nó không còn cảm thấy canh cánh nỗi đau về người mẹ đã bỏ rơi bố con nó nữa, và nó cũng thấy dần dần bóng hình của mối tình đầu phai nhạt đi. Nó ngó qua cửa sổ thấy số 2 đang lững thững đi về. Trông cô bé có vẻ vui hơn mọi ngày…

Số 2 về nhà và cảm thấy … thanh thản. Nó có cảm giác, lần đầu tiên nó đã vượt qua hoàn toàn chuyện cũ. Và điều đó, có một phần đóng góp không nhỏ của Tú. Có lẽ số 0 cũng không phải là người tệ như nó nghĩ, vì bạn anh ta cũng không đến nỗi nào, chẳng phải muốn đánh giá một người phải xem bạn anh ta là ai đó sao… Số 2 ngước mắt lên nhìn thấy số 0 cũng đang nhìn nó. Trong một khoảnh khắc đầy lá rơi và rạng rỡ nắng cuối ngày, hai ánh mắt chạm nhau và không hề chủ đích, cả hai cùng mỉm cười… Rồi như nhận ra sự quá thành thực của cái cười ấy, cả hai đều trở lại vẻ lạnh lùng vốn có, để lại giữa không gian đẹp như thơ mộng hai vệt của nụ cười….

______________________________ _____
Chiều thứ 7

•Cậu sẽ đệm đàn cho em cậu hát nhé? Trâm nói với số 0 khi cả hai đang cùng đi xem phim.
•Sao lại thế?
•Cậu luôn trả lời câu hỏi bằng câu hỏi. Tớ nghĩ cậu và em ấy cần hàn gắn và giải quyết hiểu lầm giữa cậu và em cậu thôi. Gì thì gì, bây h hai người đã là anh em rồi, phải làm hoà chứ.
•Em ấy sẽ không đồng ý đâu… Em ấy rất ghét tớ mà.
•Để mọi việc cho tớ, cậu tin tớ mà - Trâm nhìn nó. Một cảm giác ấm áp và tin cẩn lạ lùng.
Tối thứ 7

•Em không làm đâu. Sao em lại phải làm thế? Số 2 nhìn Trâm nhăn nhó.
•Em biết không, cậu ấy thực ra là người rất tình cảm, và lúc này là lúc cậu ấy cần một cô em gái. Chị sẽ kể cho em nghe…
[…]
•Thật hả chị? - Số 2 ngạc nhiên đầy bối rối
•Đó không phải là chuyện để nói dối được. Chị cũng không được gì nếu nói tốt cho một người lạ. Em sẽ hát nhé?
•Uhm… Em sẽ suy nghĩ.
•Chị sẽ coi như thế là đồng ý.
______________________________ __________

Số 2 ngồi kể cho thằng bạn thân tất cả mọi chuyện về Tú và số 0, và cả Minh nữa. Số 1 im lặng lắng nghe và bỗng dưng thấy có gì đó rộn lên trong lòng. Số 1 mừng cho bạn. Con bạn thân rồi cũng có thể mở lòng mà đón nhận những cảm xúc mới mẻ. Và số 1 cũng kể cho số 2 nghe chuyện của nó và Ngọc. Mọi chuyện dường như đang tốt đẹp dần lên.

•Thế là mày thích nhé. Tao cam đoan bạn ấy thích mày. Đứa con gái nào không thích mày có mà điên.
•Mày có thích tao đâu? Số 1 vặn vẹo
•Tao thích mày mà. Tao còn yêu mày nữa. Vì tao yêu mày nên tao để cho mày đi tìm tình yêu đích thực mà. Số 2 mỉm cười.
•À, tao sẽ tham dự dạ hội của trường với bạn ấy. Tao và bạn ấy sẽ song ca mày ạ.
•Bài gì thế? Số 2 ngạc nhiên hỏi.
•Chắc sẽ là “xe đạp”, hợp giọng bạn ý mà. Với cả hôm trước tao với bạn ý đi xe đạp về với nhau mà.
•Ừ, còn tao chắc sẽ hát bài “Dấu phố em qua” với… số 0. Tao hát, số 0 sẽ đánh đàn.
•Mày nên gọi là anh đi là vừa.
•Khó gọi lắm mày ạ.
•Vậy là lần đầu tiên tao với mày thành đối thủ tranh giải nhể?
•Tao tặng luôn giải cho mày đấy.
•Tao sẽ được giải Nhất và tặng nó cho mày. Số 1 tự tin khẳng định.
•Cứ chờ xem…
(Còn tiếp)
M?y trọn kiếp sẽ chung t?nh với gi?
Chọn t?nh em sẽ chỉ c? m?nh anh
Nếu xa anh em sẽ buồn m?i m?i
C? bao giờ anh nghĩ thế kh?ng anh

Quote
Like
Share

Joined: May 20th, 2009, 8:34 am

May 20th, 2009, 8:46 am #13

hay wa.co gi` thi post tiep len cho tat ca cung doc nha'
Quote
Like
Share

mun.s2
VIP mem
VIP mem
Joined: April 28th, 2009, 3:45 am

May 20th, 2009, 10:37 am #14

lâu qá:((
sao mãi chưa post vệy bạn :(
Ta l? bạk kốt tynh :"> :))
Quote
Like
Share

heo xih ^^
L?o l?ng
Joined: May 2nd, 2009, 2:15 pm

May 20th, 2009, 4:01 pm #15

“1-0-2”: Kì cuối – Buổi dạ tiệc, số 1 và số 2
Kết thúc dạ tiệc, ở một góc sân trường, Ngọc ngập ngừng nói với số 1 “Tớ định nói với ấy là…”, ở góc khác, Tú bối rối với số 2: “Anh rất…”. Nhưng rồi, số 1 và số 2 lại cùng đi về trên một con đường.
Suốt những tuần sau đó, sau giờ học, số 2 và số 1 không về cùng nhau nữa vì đều bận tập để chuẩn bị cho đêm dạ hội. Đó là hai tiết mục xuất sắc mà bất cứ ai xem đều không thể đoán được tiết mục nào sẽ giành giải Nhất.

Số 2 thường nhìn số 0 mải mê đàn những khi nghỉ tập. Nó cũng quan sát thấy cả Trâm cũng đang chăm chú ngắm nhìn như nó. Từ lâu số 2 đã múôn học đàn, nhưng chẳng có ai dạy nó cả. Và giờ khi nghe tiếng đàn này, cảm giác của lần đầu tiên gặp lại xuất hiện trong nó, vẹn nguyên không sứt mẻ, một niềm cảm mến bình dị thân thương đến lạ! Nó và số 0 vẫn không nói chuyện với nhau là mấy. Chúng nó đều nhờ có Trâm làm phiên dịch viên. Cho đến một lần:

•Chị ơi chị bảo là đoạn ấy đánh trầm quá em không xuống được. Số 2 lí nhí.
•Cậu bảo là đoạn ấy không thể đánh khác được, em ấy đành phải xuống trầm thôi.- Số 0 dứt khoát.
•Tớ đến phát điên với hai người mất. Hai người thích thì tự nói với nhau đi. Tại sao cứ bắt tớ làm chân gỗ thế??!!
Nói rồi Trâm bỏ đi. Cô bé bỏ đi với vẻ mặt tức giận hết cỡ. Nhưng bước ra khỏi cửa phòng học, cô bé nhìn về phía sau và mỉm cười thanh thản. Cô bé đã hết sứ mệnh ở đây rồi…

•Ơ chị ấy đi rồi…
•Để anh đi…Nói đến đó Số 0 nhận được tin nhắn của Trâm “Không cần xin lỗi”. Anh sẽ xin lỗi sau. Tập nốt đoạn này nhé.
•Ừ cũng được.
Chúng nó tập một lúc lâu. Rồi chúng nó cũng quyết định nghỉ và về. Số 2 hỏi:

•Khát không?- Số 2 hỏi, dịu dàng đến bất ngờ…
•Cũng hơi hơi…
•Đứng yên ở đây nhé…- Số 2 nói rồi vụt chạy đi đến cửa hang ngô luộc gần đó xin 2 túi nước ngô…
•Sao lại là nước ngô?
•Vì nó ngọt, thơm dễ uống và không mất tiền. Số 2 cười lém lỉnh. Trông cô bé thật dễ thương.
•Đúng là ki bo. Số 0 nhếch mép cười đểu.
•Anh nên cảm ơn chứ.
•Ừ, được rồi, cảm ơn… em… Số 0 ngập ngừng
Suốt quãng đường về nhà chúng nó chỉ uống nước ngô mà không nói gì nữa. Khi không có chiến tranh mọi thứ lại trở về yên bình. Số 2 không còn thấy cảm giác khinh ghét dâng tràn nữa. Nó đang dần dần, từng bước một, chấp nhận những con người mới bước vào thế giới lâu nay không thay đổi của nó…

______________________________ ___________

Số 1 và Ngọc cũng tập luyện hăng say. Chúng nó trở nên thoải mái hơn, không còn ngượng ngùng nữa, và có những giờ phút thật vui vẻ. Ấy là khi Ngọc hát sai nhạc, hay lúc số 1 xuống không tới thành ra hết hơi. Hay là lúc hai đứa cùng nhau ra về…

Ngọc đã thích số 1 thật sự rồi. Đó là một con người ấm áp và chân thành. Ngọc chợt hiểu những cảm xúc mà Ngọc dành cho số 0 là những cảm xúc thoáng qua, chợt đến, rồi chợt đi… Còn những cảm xúc mà số 1 đem lại cho nó thật đặc biệt. Ngọc cảm thấy thanh thản mỗi khi cậu ấy mỉm cười. Và cậu ấy luôn nói chuyện rất thẳng thắn, không hoa lá cành kiểu cách như nhiều đứa con trai bây giờ…
______________________________ ____________

Ngày duyệt chọn tiết mục…

Lớp nào cũng chuẩn bị tiết mục của lớp mình thật công phu và hoành tráng. Cả năm mới có một lần mà. Đây quả là dịp để hoá giải những bất đồng, bởi lẽ cái phải đặt lên trên tất thảy là tinh thần đoàn kết… Có điều trong một cái list dài khoảng hơn 60 tiết mục, chỉ được chọn có 24 để biểu diễn thôi. Vì vậy không khí có phần căng thẳng. Và trong thứ tự duyệt, số 1 và Ngọc duyệt đầu tiên. Còn số 2 và số 0 duyệt gần cuối.

Số 0 và số 2 phải đợi rất lâu mới đến lượt mình lên duyệt. Số 2 có vẻ mệt. Nó mừng là tiết mục của thằng bạn nó rất xuất sắc “ Vậy mới xứng đáng làm bạn tao!” Nhưng vì bận đi học nên số 1 về trước rồi, và giờ chỉ còn số 2 ngồi đợi mòn mỏi ở chỗ này. Nó thực sự thấy mệt và có chút gì đó bất an nữa. Có lẽ nó và số 0 không có duyên với nhau lắm. Vì với cảm giác tâm trạng này làm sao mà nó hát hò hay hớm được. Mà nó xem duyệt nãy giờ, tiết mục nào cũng thật hay… Nó đang ngồi buồn thiu thì…
… bỗng có ai đội lên đầu nó một cái mũ. Trong một giây mọi thứ có vẻ tối đi vì nó bị đội sụp xuống mà. Khi nó định thần lại và ngước lên thì thấy số 0 đang tươi cười với nó, và nhét vào tay nó một mảnh giấy:

“Em bảo là đội mũ sẽ làm em cảm thấy an toàn và bình tĩnh phải không?

From now on, I’ll be your cap J ”

Nó ngạc nhiên đến sững sờ và số 0 đã ngồi bên cạnh nó, cười với nó với cái vẻ tin cẩn của một… ông anh trai đích thực. Nó mỉm cười... Nó định nói gì đó nhưng đúng lúc ấy thì có loa gọi chúng nó lên duyệt. Thế là nó, trong tà áo dài trắng thướt tha, chỉnh lại cái mũ lưỡi trai đối-lập-hoàn-toàn-với-trang- phục và cứ thế bước lên. Nó cảm thấy nhẹ nhàng vô cùng. Và tất nhiên, nó đã duyệt rất tốt.

Chẳng có gì ngạc nhiên khi cả tiết mục của số 1 và Ngọc, số 0 và số 2 đều được biểu diễn ở đêm hội của trường.
______________________________ ______________

Đêm dạ hội…

Đó là dịp cả trường mong đợi. Học sinh nô nức, còn thầy cô cũng thoải mái hơn rất nhiều. Không khí lễ hội tràn ngập từng gốc cây ngọn cỏ của trường. Ai cũng trông ngóng những tiết mục đặc sắc của đêm hội, cả việc dựng trại, bán hàng nữa, thật là nhộn nhịp. Đêm dạ hội của trường có rất nhiều người đến dự. Tú trong chiếc áo sơ mi đơn giản và quần hộp mà trông vẫn vô cùng nổi bật. Minh cũng đến với tư cách là học sinh danh dự của trường. Trước khi đi, Minh đã học ở đây vài tháng. Và vì thành tích học tập xuất sắc của mình, Minh được mời làm học sinh danh dự.

Hôm nay số 1 và Ngọc trông rất đẹp đôi. Số 1 tỏ ra rất hợp với trang phục thư sinh, và Ngọc trông thật dễ thương với váy xếp li và áo sơ mi. Trông chúng nó đúng là như bước ra từ trong truyện (^^). Còn số 0 vẫn mặc những gì nó thích, quần bò thụng màu đã bạc và áo sơ mi trắng, cũng giống như Tú, dù ăn mặc rất đơn giản, số 0 vẫn rất nổi bật. Và nó vẫn giữ vẻ mặt hơi lành lạnh trước không khí đang rất nóng này.
Số 2 đến muộn. Thông thường nó không hay đến muộn. Tất cả cũng chỉ bởi vì cái mũ…

….

Đêm dạ hội bắt đầu với những màn nhảy sôi động. Rồi cả không gian như đắm đuối trong giai điệu ngọt ngào của “Xe đạp”. Trên sân khấu, số 1 và Ngọc đã hát thật tình cảm bên cạnh chiếc xe đạp… Trong lúc hát, cả hai đứa đã cùng nhớ về kỉ niệm với chiếc xe đạp của Ngọc. “Nhờ” việc làm đổ xe, Ngọc đã quen số 0, và cũng “nhờ” cái xe gặp tai nạn, cô bé đã biết số 1 là người tuyệt vời như thế nào...

“…Ngồi ngẩn ngơ đứng nhìn đánh rơi nụ cười

rồi em xao xuyến chợt nghe vu vơ…”

“…Và anh nói thật dịu dàng rằng đã yêu rất lâu rồi
Nụ cười em cho anh ngàn mơ ước…”

Màn biểu diễn kết thúc bằng việc số 1 đèo Ngọc xuống dưới sân khấu. Những tràng vỗ tay không ngớt sau màn biểu diễn của số 1 và Ngọc đã chứng tỏ sự tuyệt vời của màn biểu diễn của hai người…

Đến lượt số 0 và số 2. Chúng nó không xuất hiện trên sân khấu với chiếc xe đạp như số 1 và Ngọc, không có những trang phục lấp lánh cầu kì như những tiết mục khác. Số 0 bắt đầu dạo những nốt đầu tiên, cả sân trường như im lặng bởi tiếng đàn như thủ thỉ, như giãi bày của số 0. Và rồi bất ngờ như thành thực, giọng hát của số 2 vang lên:

“Dấu phố em qua

Một chiều thu nắng vàng

Nhẹ nhàng rơi rơi đón lá thu bay
Vờn bay …trong gió sương…”

Cô bé đi lên từ phía dưới sân khấu trong tà áo dài trắng với quần bò, đầu vẫn đội mũ mà số 0 đã tặng. Cô bé và số 0 nhìn nhau mỉm cười. Một tràng pháo tay nổ ra như sấm. Cô bé vẫn vậy, rạng rỡ trong nụ cười tinh khôi. Bất chợt, số 2 bắt gặp ánh mắt của Minh đang nhìn cô bé. Cô bé mỉm cười rất bình thản…

“Dấu phố em qua…một chiều thu cuối mùa…

Từng hạt mưa bay nước mắt đam mê… một tình yêu…

Ngày yêu dấu đã qua chưa… tình yêu mong manh khói chiều…

Ở phía dưới sân khấu, Tú đang ngắm cô bé đã làm nó bối rối suốt nhiều tuần nay. Bất cứ lúc nào cô bé cũng đặc biệt. Như lúc này, trong tà áo dài trắng tinh khôi và chiếc quần bò, dưới cái mũ lưỡi trai đội lệch… Như lúc này…
Bài hát kết thúc mà mọi người vẫn lặng đi như còn đang đắm đuối trong giai điệu dìu dặt ấy. Rồi những tràng vỗ tay, rồi những lời ca tụng…

Đêm ấy là đêm của những bất ngờ. Chẳng ai có thể so sánh được hai tiết mục tuyệt vời ấy. Làm giám khảo sẽ là cực kì khó khăn. Nhưng đó chưa phải là kết thúc…

Mọi người như ngạt thở trong tiếng violon mãnh liệt và da diết, như rực cháy, như dìu dặt vang lên đầy bất ngờ của… Trâm. Bản nhạc ấy không phải là một bản nhạc quen thuộc, nhưng lại vô cùng gần gũi… Ở phía dưới sân khấu, có một người đang vô cùng bối rối và thú vị… Giai điệu ấy, không gì khác là bản nhạc số 0 đã đánh trong lần đầu tiên gặp Trâm. Và bất ngờ không kém, số 0 cầm đàn lên hoà tấu với cô bạn. Chưa hề được tập trước, nhưng hai cây đàn khớp nhau một cách hoàn hảo, như thể, chúng sinh ra là để cho nhau…

…….
Cuối cùng cũng đến lúc công bố giải thưởng. Ban giám khảo đã giải thích một hồi dài dòng về việc khó khăn trong quá trình chọn giải. Và kết quả là:…

…. Giải Nhất: Tiết mục Độc tấu Violon của…

Cả trường như vỡ oà ra trong tiếng vỗ tay vang dội, át cả những lời cuối của ban giám khảo. Mà thực ra, đó có phải là một tiết mục độc tấu đâu, song tấu đó chứ ^__^. Số 1 và số 2 nhìn nhau phá ra cười:

•Cái câu “Cứ chờ xem” lẽ ra phải là của bà chị tao nói mới phải…
•Ừ, chị mày giỏi thật đấy.
•Chị nào em nấy mà lị. À không, em nào chị nấy, hehe…
Và một cách tự nhiên khi số 0 và số 2 chạm nhau ánh mắt, số 2 nói như thể đó là câu nó đã nói quen từ bao lâu nay:

•Chúc mừng anh nhé, anh trai…
Và số 0 thấy lòng mình ấm áp lạ.
______________________________ ______

Đêm hội đã kết thúc.

Ở một góc của sân trường, số 0 và Trâm đang nói chuyện gì đó với nhau.

Ở một góc khác của sân trường, số 1 và Ngọc đang nói chuyện với nhau:

•Về chuyện tớ nói với ấy hôm trước, chuyện tớ bảo tớ thích ấy ý… Số 1 lí nhí mấy chữ cuối…
•Ừ, về chuyện ấy, tớ định nói với ấy là…
•Không, ấy để tớ nói trước… Bọn mình đã trải qua thật nhiều kỉ niệm đẹp cùng nhau…
Ở một góc khác nữa của sân trường, Tú nói với số 2:

•Chúc mừng em nhiều. Hôm nay em hát hay lắm… Mặc cũng đẹp nữa. Tú hóm hỉnh
•Em cảm ơn anh nhiều. Số 2 nồng nhiệt. Cảm ơn anh nhiều lắm…
•Gọi là anh rồi cơ à…
•Vẫn gọi là anh mà, nhưng giờ xưng em thôi…
•Anh… muốn nói với em là… Tú ngập ngừng.
•Sao ạ?
•Anh rẩt….
______________________________ ___________

Đêm dạ hội tàn và mọi người về hết. Đó là một đêm trời đầy sao lung linh và không khí mát lạnh đượm hương thơm của đất. Từ phía cổng trường, người ta thấy có hai đôi bạn nắm tay nhau thật chặt, bước đi về hai phía…

Số 0 đưa Trâm về nhà, hai đứa sóng bước bên nhau, chưa bao giờ cảm thấy tin tưởng và bình yên hơn thế…Có đôi khi, yêu là phải biết đóng lại một cánh cửa, và mở ra một cánh cửa khác cho trái tim mình… Lúc này, số 0 đã hiểu được điều đó…
Rồi lại như những ngày khác, số 1 đưa số 2 về nhà… Chúng nó đi bên nhau như từ khi sinh ra vẫn vậy, như là chúng nó vẫn luôn luôn thế, luôn ở bên nhau… Trải qua bao nhiêu chuyện như vậy, dường như chúng nó đều nhận ra một điều đặc biệt…

Ngọc vẫn nhìn theo số 1 và số 2 về nhà. Cô bé vẫn nghĩ đến câu nói của số 1 lúc nãy “Bọn mình đã trải qua thật nhiều kỉ niệm đẹp cùng nhau… Và tớ nghĩ chúng mình thực sự sinh ra là để làm những người bạn tốt của nhau…”

Tú nhìn theo số 2 đang đi chầm chậm. Lần đầu tiên Tú bị từ chối, Tú chưa kịp ngỏ lời thì cô bé đã nói “Em rất muốn làm em gái anh, anh sẽ là anh trai thứ hai của em nhé, em mới phát hiện ra có anh trai rất là thích ý.” Điều đó càng làm Tú thấy cô bé là một người đặc biệt…Tú sẽ không bỏ cuộc đâu, bởi vì tình yêu sẽ không là thực sự nếu chưa cố gắng hết lòng. Không phải cứ cố gắng là có được tình yêu, nhưng nếu không cố gắng thì chắc chắn không có được tình yêu thực sự. Biết đâu cô bé sẽ chọn Tú, bởi Tú rất chân thành…Và sau khi cố gắng hết sức, nếu Tú vẫn không thành công, thì nó sẽ vui vẻ làm một người bạn của cô bé, ít nhất, nó sẽ không bao giờ phải nuối tiếc. Vì tình yêu thực sự, không phải là sự tiếc nuối…

Từ một góc đường Minh cũng đang nhìn theo số 2, nó chợt nhận ra rằng mình đang tiếc nuối… Minh và số 2 không có được một tình yêu trọn vẹn, bởi chính Minh đã tự để cho cơ hội vụt qua. Bởi vì tình yêu thực sự cần phải có sự đón nhận và lòng nhiệt thành, sự tự tin từ cả hai phía, còn Minh, khi nông nổi, đã không nhận ra điều ấy…
•Anh làm gì mà đơ người ra thế? - Em họ của Minh, người đi cùng nó đến rạp chiếu phim hôm trước hỏi làm Minh giật mình trở về thực tại. Gió nhẹ lùa qua tai nó, và kỉ niệm, cũng bay cùng gió… nó mỉm cười…
Số 2 và số 1 đi về trên con đường đầy lá bay dưới bầu trời sao đầy thơ mộng. Số 2 chưa bao giờ cảm thấy dễ chịu hơn lúc này. Bây giờ nó sẽ về nhà, cùng mẹ, bố và anh trai nó ăn bữa ăn đêm… Không khí đầm ấm của một gia đình bé nhỏ làm nó chợt cảm thấy hạnh phúc lạ… Phía cuối con đường, nơi ấy là bình yên…
______________________________

•Anh đọc hết truyện của cô rồi, sao cô lại kết thúc như thế? – Anh trai hỏi em gái
•Bởi vì sự thực là như thế… Cô bé mỉm cười… nhìn ra ngoài cửa sổ của một đêm đầy gió. Cô bé tin mỗi con người đều là hoàn hảo trong thế giới của mình. Và con người, dù hoàn hảo đến đâu, thì với họ tình yêu cũng thế, tình yêu không phải là sự phiêu lưu, nó…là cảm giác bình yên…
M?y trọn kiếp sẽ chung t?nh với gi?
Chọn t?nh em sẽ chỉ c? m?nh anh
Nếu xa anh em sẽ buồn m?i m?i
C? bao giờ anh nghĩ thế kh?ng anh

Quote
Like
Share

Joined: May 25th, 2009, 7:40 am

May 26th, 2009, 1:50 pm #16

hị hị truyện này đọc trên kenh14 roài ;)) :)) công nhận hay

*[M?O L?Ời]*
Quote
Like
Share

mr.lil'zu
L?o l?ng
Joined: April 30th, 2009, 9:00 am

May 27th, 2009, 4:56 am #17

her her .loạn thị ồy.chuyện này kóa thật hông hở pạn
I GONNA BE A BAD BOY
Quote
Like
Share

ByLOMiOF
Th?nh Vi?n
Joined: May 3rd, 2009, 1:15 am

May 31st, 2009, 12:12 pm #18

ếy ếy, cô này ăn cáp bản quyền của tôi, bố láo quá b-( b-( b-(
p/s: :)) :)) :))
Quote
Like
Share

heo xih ^^
L?o l?ng
Joined: May 2nd, 2009, 2:15 pm

June 1st, 2009, 1:58 pm #19

hềhề.:)) Mày lấy bản quyền chuyện này ở ðâu ra ðấy=))=))
cho tao xem kái ;));))
M?y trọn kiếp sẽ chung t?nh với gi?
Chọn t?nh em sẽ chỉ c? m?nh anh
Nếu xa anh em sẽ buồn m?i m?i
C? bao giờ anh nghĩ thế kh?ng anh

Quote
Like
Share