Quan ĐiỂm VỀ PhỤ Gia ThỰc PhẨm VÀ NgƯỜi TiÊu DÙng MỸ

Joined: August 12th, 2011, 11:46 pm

September 15th, 2011, 9:43 am #1

Chương I
GIỚI THIỆU PHỤ GIA THỰC PHẨM
[+] Spoiler
Phụ gia thực phẩm là các chất được bổ sung thêm vào thực phẩm để bảo quản hay cải thiện hương vị và bề ngoài của chúng. Một số phụ gia thực phẩm đã được sử dụng trong nhiều thế kỷ; ví dụ bảo quản bằng làm dưa chua (với dấm), ướp muối- chẳng hạn như với thịt ướp muối xông khói, hay sử dụng SO2 trong một số loại rượu vang. Với sự ra đời và phát triển của công nghiệp chế biến thực phẩm trong nửa sau thế kỷ 20 thì có thêm nhiều phụ gia thực phẩm đã được giới thiệu, cả tự nhiên lẫn nhân tạo.
Thật ra, cho thêm phụ gia vào thực phẩm không phải là chuyện chỉ xảy ra trong thời đại công nghiệp hóa, khi mà hóa học thực phẩm đã phát triển như hiện này. Phụ gia thực phẩm gắn liền với sự phát triển của ẩm thực. Từ xưa, ông bà ta đã biết dùng lá dứa để tạo mùi thơm, dùng hạt điều màu để lấy màu vàng cam, dùng lá cẩm lấy màu hồng tím, thêm tí vôi ăn trầu vào rau củ để làm cứng, dùng vắt me nấu nước cho nồi canh chua có vị đặc trưng, vắt miếng nước thơm (dứa) vào nếp để bánh tét, bánh chưng mau chín, hay dùng nước tro để ngâm nếp để bột nếp khi làm bánh được dai...
Ngay trong gia đình, vào những thập niên 60-80 các bà nội trợ không ai lại không bỏ chút bột ngọt hay bột canh vào nồi canh hay chảo xào nhà mình cho đậm đà. Và phụ gia thực phẩm phát triển ồ ạt theo sự phát triển của khoa học, công nghệ, thị trường phụ gia bây giờ đầy rẫy các loại bột hay dung dịch với đủ thứ tác dụng như làm trắng, làm dòn, làm sệt, tạo mùi từ mùi trà đến mùi cốm, tạo màu từ màu trắng như sữa đến màu vàng như nghệ ...
Mọi chuyện bắt đầu trở nên rắc rối và gây suy nghĩ cho mọi người từ khi người ta phát hiện ra rằng phụ gia ngoài chuyện làm tăng cảm quan thực phẩm còn có thể là nguyên nhân của những vấn đề sức khỏe nghiêm trọng không loại trừ cả những ngộ độc nặng đưa đến tử vong như suy gan, suy thận, ngộ độc thần kinh, ung thư, rối loạn chuyển hóa... Các nhà quản lý phải lập lại trật tự bằng cách đưa ra một danh sách những thứ được cho vào thực phẩm, gọi là danh mục phụ gia cho phép với những tiêu chuẩn chặt chẽ về nồng độ, độ tinh khiết, dạng sử dụng...
Đương nhiên, các nhà khoa học hiểu rất rõ những cái tên hóa học tinh vi và những con số chi tiết diễn tả về nồng độ hay độ tinh khiết được ghi trong danh mục. Còn những người buôn bán phụ gia và những người mua phụ gia để chế biến thực phẩm thì đa số không quan tâm đến vấn đề tên gọi hay nồng độ của các chất phụ gia, và trên thực tế người ta đơn giản hóa tên gọi bằng cách sử dụng các tên gọi dân gian như bột làm trắng, bột làm dai, dầu mùi chanh, dầu mùi sả ... với liều lượng sử dụng vô cùng đa dạng. Đa phần các cơ sở sản xuất nhỏ lẻ cho chất phụ gia vào các loại thực phẩm để thực phẩm có được hình thái bên ngoài đẹp, cấu trúc đạt yêu cầu của họ, bảo quản được lâu, chứ không quan tâm nhiều đến sức khỏe của người dùng. Thực tế ở Việt Nam đã tồn tại việc người sản xuất không dám ăn sản phẩm của mình sản xuất ra, loại đó chỉ dùng để bán, khi muốn ăn họ sẽ chế biến cái riêng.
Hầu như ngành công nghiệp nào cũng sử dụng phụ gia. Trong thực phẩm phụ gia được định nghĩa là: những chất không phải là thực phẩm hoặc một thành phần của thực phẩm, có hoặc không có giá trị dinh dưỡng, được chủ động thêm vào thực phẩm với một lượng nhỏ, an toàn cho sức khỏe nhằm duy trì chất lượng, hình dạng, mùi vị, độ kiềm hay độ acid của thực phẩm, hoặc nhằm đáp ứng cho yêu cầu về công nghệ trong sản xuất, chế biến, đóng gói, vận chuyển và bảo quản thực phẩm.
Phụ gia ngày càng đóng vai trò quan trọng trong việc chế biến thực phẩm. Và không phải toàn bộ phụ gia nào cũng không an toàn như nhiều người vẫn nghĩ.
Một số chất phụ gia điển hình:
[+] Spoiler
1.1.Các acid:
Các acid thực phẩm được bổ sung vào để làm cho hương vị của thực phẩm "sắc hơn", và chúng cũng có tác dụng như là các chất bảo quản và chống ôxi hóa. Các axít thực phẩm phổ biến là dấm, acid citric, acid tartaric, acid malic, acid fumaric, acid lactic.
Acid Benzoic và Benzoat làm ức chế quá trình hô hấp của tế bào, thường dùng để ức chế nấm men, nấm mốc, dùng trong các sản phẩm nghèo đạn, sản phẩm từ rau quả (margarine, đồ chua, nước quả).
Acid Sorbic và các Sorbat có tác dụng ngăn cản sự phát triển của tế bào dinh dưỡng và ngăn cản sự tạo thành bào tử. Acid này thường dùng để chống lại nấm mốc là chủ yếu. Dùng trong các sản phẩm phomai, bánh ngọt, siro …
Acid Propionic, Propionat có tác động chủ yếu đến nấm mốc, ngoài ra một số loại nấm men và một số vi khuẩn G -, thường được dùng trong sản xuất bánh mì, bánh ngọt, phomai …
1.2.Các chất điều chỉnh độ chua:
Các chất điều chỉnh độ chua được sử dụng để thay đổi hay kiểm soát độ chua và độ kiềm của thực phẩm. Thường có trong các loại thức uống. Các chất điều chỉnh độ chua thường dùng: lactat natri, lactat kali, lactat canxi, acid citric, các citrate, acid succinic …
1.3. Các chất chống vón cục:
Các chất chống vón cục giữ cho các chất bột, chẳng hạn như sữa bột không bị vón cục. Thường dùng Silicon dioxit, bột talc.
1.4.Các chất chống tạo bọt:
Các chất chống tạo bọt làm giảm hoặc ngăn chặn sự tạo bọt trong thực phẩm. Thường dùng Poly dimetyl siloxan.
1.5.Các chất chống oxy hóa:
Các dạng chất chống oxy hóa thường là các acid hoặc muối và ester của chúng, như: acid citric, acid ascobic (vitamin C); Các hợp chất phenol tự nhiên hoặc tổng hợp, như: butyl hydroxyanisol, tocopherol, Tert – Butylhydroquinon.
Các chất chống oxy hóa như vitamin C có tác dụng như là chất bảo quản bằng cách kiềm chế các tác động của ôxy đối với thực phẩm và nói chung là có lợi cho sức khỏe.
1.6.Các chất tạo số lượng:
Các chất tạo số lượng chẳng hạn như tinh bột được bổ sung để tăng số lượng hoặc khối lượng của thực phẩm mà không làm ảnh hưởng tới giá trị dinh dưỡng của nó theo nguyên tắc làm mạnh khung gluten. Xenluloza vi tinh thể được phép dùng như một chất độn trong thực phẩm.
1.7.Các chất tạo màu thực phẩm:
Hiện nay có khoảng 80 loại chất màu đang được sử dụng trong thực phẩm và dược phẩm. Chúng không có giá trị về dinh dưỡng nhưng có tác dụng tăng cường mặt cảm quan. Chúng có tác dụng phục hồi màu sắc tự nhiên của thực phẩm do bị mất đi trong quá trình chế biến, làm tăng cường màu cho thực phẩm làm tăng tính hấp dẫn. Các chất màu có nguồn gốc từ chất màu tự nhiên, chất màu vô cơ và chất màu nhân tạo. Các chất màu có nguồn gốc tự nhiên thường an toàn hơn chất màu nhân tạo. Bên cạnh các loại chất màu có quy định liều lượng rõ ràng thì có một số chất màu được phép dùng không hạn chế liều lượng như chlorophyll, caramel, caroten, Tartrazin
1.8.Chất giữ màu:
Ngược lại với các chất tạo màu, các chất giữ màu được sử dụng để bảo quản màu hiện hữu của thực phẩm, duy trì màu sắc đặc trưng của thực phẩm. Các chất này được dùng cũng nhằm mục đích cảm quan cho thực phẩm.
1.9.Các chất chuyển thể sữa:
Các chất chuyển thể sữa cho phép nước và dầu ăn duy trì được thể hỗn hợp cùng nhau trong thể sữa, chẳng hạn trong mayonaise, kem và sữa.
1.10.Các chất điều vị:
Các vị cơ bản trong cảm quan thực phẩm là: vị mặn, vị ngọt, vị chua, vị đắng, vị Umami (là vị do natri-glutamate và các riboside tạo ra). Các chất điều vị làm tăng hương vị sẵn có của thực phẩm, mang lại sự vừa miệng khi thưởng thức.
Natri glutamate (mì chính hay bột ngọt) là một trong các acid amin có trong cơ thể con người, động vật và các loại thực vật. Natri glutamate có vị ngọt đặc trưng của thịt va rau. Hiện nay người ta phát hiện ra độc tính của bột ngọt đối với cơ thể người nên FAO khuyên không nên lạm dụng bột ngọt. Việc lạm dụng bột ngọt sẽ gây ra một số bất lợi, đặc biệt là đối với trẻ em. Đối với người lớn có thể có triệu chứng như nhức đầu tức ngực, cảm giác bỏng rát ở hai cánh tay và sau gáy (người ta thường gọi là “hội chứng nhà hàng Trung Hoa). Do đó , trẻ em dưới 12 tháng tuổi không nên ăn bột ngọt và người lớn cũng không nên ăn quá 2g/ngày.
Nucleotide và các muối của chúng có tính năng cải thiện vị của các sản phẩm thịt, cá, canh một số loại rau và cà chua. Cường độ của chúng mạnh hơn của Natri glutamate rất nhiều lần. Trong tự nhiên, nucleotide có nhiều trong thịt bò, thịt heo, thịt gà (loại IMP), có trong nấm (loại GMP), còn trong các loại rau khác thì hầu như không có. Các nucleotide ngày càng được sử dụng nhiều trong công nghiệp thực phẩm do hàm lượng sử dụng rất thấp hơn so với natri glutamate và liều lượng sử dụng thấp hơn rất nhiều so với lượng có thể gây độc hại cho cơ thể con người.
1.11.Các chất xử lý bột mì:
Các chất xử lý bột mì được thêm vào bột mì để cải thiện màu sắc của nó hay sử dụng khi nướng bánh. Thường dùng Azodicacbonamit.
1.12.Các chất giữ ẩm:
Các chất giữ ẩm ngăn không cho thực phẩm bị khô đi, glyceryl thường được dùng để giữ ẩm được cho phép sử dụng.
1.13. Các chất bảo quản:
Các chất bảo quản ngăn hoặc kiềm chế sự thối hỏng của thực phẩm bị gây ra bởi các hoạt động của nấm mốc, vi khuẩn hay các vi sinh vật khác.
Chất bảo quản thường rơi vào một trong ba loại: những chất được sử dụng để ngăn chặn sự phát triển của vi khuẩn hay nấm, ngăn chặn quá trình oxy hóa (có thể dẫn đến sự đổi màu hoặc bị ôi), và những chất làm ức chế quá trình chín tự nhiên của trái cây và rau cải. Theo một bài báo bằng văn bản của FDA nói rằng: "chúng ta hầu như không thể ăn thức ăn không có chất bảo quản được thêm vào của các nhà sản xuất, trừ khi bạn ăn thức ăn tươi mà bạn tự nấu ăn”. Có nghĩa là tất cả các loại thực phẩm được chế biến sẵn đều có chứa phụ gia bảo quản ngoại trừ cái mình tự nấu.
Một số chất bảo quản thường sử dụng rộng rãi là axid propionic, ngăn ngừa nấm mốc trong bánh mì, nitrat và nitrit, ngăn chặn sự đổi màu trong thịt và benzoates (phổ biến nhất là natri benzoate), được sử dụng chủ yếu trong thực phẩm có tính axid để ngăn chặn vi khuẩn phát triển.
1.14.Các chất đẩy:
Các chất đẩy là các loại khí nén được sử dụng để đẩy thực phẩm ra khỏi đồ chứa đựng nó. Thường dùng khí nitơ.
1.15.Các chất ổn định:
Các chất ổn định, tạo đặc và tạo gel, chẳng hạn Dinatri orthophosphat, agar hay pectin (sử dụng trong một số loại mứt hoa quả) làm cho thực phẩm có kết cấu đặc và chắc. Trong khi chúng không phải là các chất chuyển thể sữa thực thụ, nhưng chúng giúp cho các chất thể sữa ổn định hơn.
1.16.Các chất làm ngọt:
Các chất làm ngọt được bổ sung vào thực phẩm để tạo vị ngọt. Các chất làm ngọt không phải đường được thêm vào để giữ cho thực phẩm chứa ít năng lượng (calo) nhưng vẫn có vị ngọt của đường hay vì chúng có các tác động có lợi cho các bệnh nhân bị bệnh đái tháo đường hay sâu răng. Thường dùng Aspartam là chất ngọt tổng hợp.
1.17.Các chất làm đặc:
Các chất làm đặc là các chất mà khi thêm vào thực phẩm sẽ làm tăng độ dẻo mà không làm thay đổi đáng kể các thuộc tính khác của thực phẩm.
Các chất phụ gia cũng có thể thay đổi tùy theo từng quốc gia, có thứ được xài ở xứ này nhưng ngược lại bị cấm sử dụng tại xứ khác. Thí dụ phẩm màu amarante (E 123) được cho phép sử dụng ở Canada và Âu Châu, trong khi Hoa Kỳ lại cấm từ lâu vì sợ nó có thể gây ung thư. Cùng một lý do này, phẩm đỏ allura AC (E 129) bị cấm tại nhiều quốc gia Âu Châu, nhưng lại vẫn được sử dụng tại Bắc Mỹ.
Chương II
QUAN ĐIỂM VỀ PHỤ GIA CỦA NGƯỜI TIÊU DÙNG MỸ.
[+] Spoiler
Người Mỹ đã sử dụng khoảng 90% thực phẩm hàng ngày là thực phẩm đã qua chế biến, trong đó, không giống như các loại thực phẩm thô, đã được xử lý một cách nào đó sau khi thu hoạch hoặc giết mổ. Hầu như tất cả các thực phẩm chế biến đều có chứa chất phụ gia, có tác dụng thay đổi thực phẩm theo một cách nào đó trước khi nó được bán cho người tiêu dùng. Phụ gia bao gồm các hương liệu làm thay đổi mùi vị của thực phẩm, chất bảo quản có thể làm tăng thời hạn sử dụng của thực phẩm, chất tạo màu thay đổi hình thức của thực phẩm, và các phụ gia dinh dưỡng, chẳng hạn như vitamin, khoáng chất, các axit béo và các chất bổ sung khác. Bao bì được coi là một phụ gia thực phẩm gián tiếp.
Cục Quản lý Thực phẩm và Dược phẩm (FDA) hiện đã phê duyệt hơn 3.000 phụ gia thực phẩm sử dụng ở các tiểu bang. Tuy nhiên, trong khi được chấp thuận, phụ gia thực phẩm vẫn có thể đe dọa sức khỏe của chúng ta. Đây là một trong nhiều lý do tại sao tốt hơn nên mua thực phẩm tươi sống, hoặc đã được chế biến hay xử lý sơ.
Quy chế và Các loại phụ gia thực phẩm
FDA quy định tất cả các phụ gia thực phẩm, phân thành ba loại.
-Phụ gia thực phẩm gián tiếp: bao gồm các vật liệu đóng gói như giấy, nhựa, bìa các tông và keo tiếp xúc với thực phẩm. Các loại vật liệu này có tác dụng bảo vệ thực phẩm, chống các tác nhân vật lý, cơ học, tránh cho thực phẩm không tiếp xúc với vi khuẩn bên ngoài xâm nhập.
-Phụ gia thực phẩm trực tiếp: bao gồm các chất bảo quản, bổ sung dinh dưỡng, hương vị và chất tạo cấu trúc được bổ sung trực tiếp vào thực phẩm
-Chất màu: được sử dụng để thay đổi màu sắc của thực phẩm.
Hương liệu
Hương liệu là những công thức hóa học bắt chước các hương vị và mùi thực phẩm. Mùi cũng quan trọng như hương vị để chế biến thực phẩm, bởi vì hầu hết các hương vị của thức ăn được đưa lên não của con người thực sự đến từ mùi của nó. Hầu hết các thực phẩm chế biến dựa trên các chất phụ gia để khôi phục lại hương vị bị mất trong chế biến, tạo ra hương vị mới hoàn toàn. Sản phẩm của McDonald là một ví dụ, có cho thêm "hương vị gà": hương gà McNuggets.
Phụ gia tạo hương vị phổ biến chẳng hạn như chất làm ngọt, hương vị trái cây, và hương vị bơ hoặc pho mát được tìm thấy trong cả hai hình thức tự nhiên và nhân tạo. Sự khác biệt giữa hai loại này phụ thuộc vào nguồn gốc của hương vị. Hương vị tự nhiên thường được sản xuất ra nhiều như việc tạo ra hương vị nhân tạo, và trong một số trường hợp không có sự khác biệt thực sự giữa một hương vị tự nhiên và hương vị nhân tạo tương đương với nó. Trong thực tế, do các tạp chất là kết quả của một số quy trình sản xuất, hương vị tự nhiên thực sự có thể độc hại hơn so với loại nhân tạo cùng hương vị với nó. Thực phẩm nhân tạo thường sử dụng hương vị tự nhiên đơn giản chỉ vì thuật ngữ "tự nhiên" được người tiêu dùng chú ý nhiều và đặc biệt thích hơn.
Sự an toàn của phụ gia thực phẩm.
Khi được chấp nhận bởi FDA, phụ gia thực phẩm được coi là phù hợp cho người tiêu dùng nhưng phụ gia có thể không an toàn tuyệt đối. Một số phụ gia thực phẩm và chất tạo màu đã gây ra dị ứng, trong khi những chất khác có liên quan đến ung thư, hen suyễn, và dị tật bẩm sinh. FDA yêu cầu rằng tất cả các thành phần phải được liệt kê trên nhãn thực phẩm, phụ gia thường được liệt kê mà không đặc hiệu, là "gia vị" hay "hương liệu", làm cho người tiêu dùng không thể xác định chính xác những gì họ ăn.
Mặt khác, có nhiều chất phụ gia phải được liệt kê rõ ràng trên bao bì vì chúng có thể gây ra các vấn đề sức khỏe. Chúng bao gồm sulfite (ví dụ như được sử dụng để ngăn chặn sự đổi màu). FDA ước tính rằng sulfite gây phản ứng dị ứng chiếm một phần trăm của dân số nói chung, và 5% trong số những người bị dị ứng asthma-sulfit có thể có những biểu hiện ở bất kỳ thời điểm nào trong cuộc sống của một người, và có thể dẫn đến suy hô hấp cấp tính, có khả năng gây tử vong. Do đó
Tương tự, bột ngọt (MSG), có thể gây ra nhức đầu, buồn nôn, yếu, khó thở, buồn ngủ, nhịp tim đập nhanh, đau ngực, phải được xác định trên nhãn thực phẩm bởi vì tiềm năng của nó đối với nghiên cứu gần đây gây thiệt hại cũng giống như nguy cơ gây hại sức khỏe từ nitrit trong ăn uống, đây là chất bảo quản thông thường được sử dụng trong thịt đã qua chế biến như xúc xích, thịt xông khói. Ví dụ, một nghiên cứu năm 2006 đã tìm thấy rằng những người thường xuyên ăn thịt thì cơ hội chữa bệnh phổi lớn hơn 71% so với những người không bao giờ ăn thịt.
Ngoài ra Cyclamate là chất làm ngọt nhân tạo, được sử dụng rộng rãi vào những năm 1950 và 1960, đã bị cấm bởi FDA vào năm 1970 sau khi nghiên cứu cho rằng nó gây ra ung thư. Chất phụ gia tạo màu violet số 1 đã được sử dụng bởi USDA để đóng dấu trên thịt bò khi kiểm nghiệm thịt cho đến khi nó bị nghi ngờ là một chất gây ung thư và bị cấm bởi các FDA. Sau nhiều năm sử dụng, một hương liệu gọi là Safrole được sử dụng trong bia gốc, nó có mùi xá xị, nó cũng được sử dụng trong nước ngọt, xá xị, cũng như chất bảo quản BHA chung, trong cả hai chất này đều tìm thấy có nguyên nhân gây ung thư. Ngày nay nó đã bị cấm sử dụng ở Mỹ.
Các loại nước ép trái cây, trên thị trường chủ yếu là đáp ứng theo nhu cầu cha mẹ của trẻ nhỏ (vì trẻ nhỏ không tự mình quyết định mua loại sản phẩm đó), gần như luôn luôn có chứa các phụ gia, bao gồm cả chất bảo quản, chất làm ngọt nhân tạo và chất tạo màu. Một nghiên cứu đã xuất bản trên tạp chí The Lancet vào tháng 10 năm 2008 nghiên cứu ảnh hưởng của phụ gia trong nước ép trái cây trên hành vi của trẻ, cho thấy chất tạo màu nhân tạo hoặc chất bảo quản natri benzoate (hoặc cả hai) trong chế độ ăn uống làm tăng hoạt tính ở trẻ từ 3 - 5 tuổi và trẻ em 8 - 9 tuổi trong toàn bộ dân số nói chung. Trong hầu hết trường hợp, sự gia tăng hoạt động cao hơn 50% so với quan sát thấy ở những trẻ em tiêu thụ nước trái cây mà không có chất phụ gia.
Thức ăn chăn nuôi và quan tâm khác:
Nhiều chất được sử dụng trong sản xuất lương thực không phải là "phụ gia" chính thức và không được quy định với mức tiêu thụ của con người, nhưng vẫn có thể được dùng trong thực phẩm của chúng ta. Chúng bao gồm thuốc trừ sâu, thuốc kháng sinh, kim loại nặng được bổ sung vào thức ăn chăn nuôi công nghiệp. Nó đã trở thành ngày càng phổ biến trong thực phẩm, đặc biệt là thịt sử dụng "đóng gói không khí, thay thế ôxy trong gói thực phẩm bằng lượng khí carbon diocide, carbon monocide. Trong khi những chất khí này có thể không được sử dụng với số lượng đủ để gây ra các vấn đề sức khỏe, các nhà phê bình chỉ ra rằng bởi vì nó giúp bảo tồn màu sắc thực phẩm nhưng không ngăn chặn hư hỏng, nó có thể che đậy sự hư hỏng thịt khi được bán cho khách hàng mà họ không nghi ngờ vì nhìn vẻ ngoài của thịt họ không biết được thịt đã bị hư hỏng.
Nhiều loại thịt đã được đóng gói cũng được tiêm với các giải pháp như nước muối và hóa chất để nâng cao hương vị. Một nghiên cứu ngành công nghiệp thịt trong năm 2004 cho thấy rằng 45% thịt lợn, 23% thịt gà, và 16% thịt bò trong các cửa hàng bán lẻ của Mỹ đã được tiêm với những dung dịch đó. Chiếu xạ, được sử dụng để khử trùng và bảo quản thịt và các sản phẩm sữa, đó là một thực tế phổ biến có thể gây ra một mối đe dọa sức khỏe, nhưng thực phẩm chiếu xạ thì không bắt buộc phải được dán nhãn rõ ràng như vậy.
Người tiêu dùng có thể tránh các phụ gia thực phẩm và các vấn đề sức khỏe mà chúng có thể gây ra bằng cách ăn tươi, thực phẩm chưa qua chế biến của nông dân địa phương. Kể từ khi những thực phẩm này không phải vận chuyển hàng ngàn dặm, họ không cần phải được đóng gói hoặc được bơm đầy đủ các chất bảo quản trước khi đến người tiêu dùng. Và vì chúng là thực phẩm thô và chưa qua chế biến, chúng sẽ không chứa chất tạo màu, hương vị nhân tạo.
[+] Spoiler
Khi mua sắm tại cửa hàng tạp hóa, hãy kiểm tra nhãn các chất phụ gia. Nên mua thực phẩm tươi sống nhiều hơn và "thức ăn sẵn" ít hơn. Việc người tiêu dùng chuẩn bị một bữa ăn phụ sẽ gia tăng sự an toàn thực phẩm cho họ và gia đình. Đây là lời khuyến cáo của hầu hết các chuyên gia về dinh dưỡng và sức khỏe ở Mỹ.
Thật ra quan điểm của người tiêu dùng Mỹ và Việt Nam không khác nhau nhiều. Ai cũng muốn dùng sản phẩm an toàn, không có hại cho sức khỏe, có dinh dưỡng, tuy nhiên tính kiên quyết không sử dụng một sản phẩm thực phẩm nào đó có chứa phụ gia gây hại cho sức khỏe thì người Mỹ thực hiện tốt hơn. Các nhà sản xuất dễ bị kiện bởi người tiêu dùng nếu họ phát hiện trong sản phẩm thực phẩm đó có chứa chất phụ gia cho quá liều lượng được cho phép gây hại cho sức khỏe.
Tuy nhiên không phải tất cả thực phẩm nhập vào Hoa Kỳ và vào Canada đều được kiểm soát hoàn toàn. Các quốc gia Âu Mỹ tuy vẫn được xem là có nền kiểm soát thực phẩm rất quy củ và chu đáo, nhưng vấn đề ô nhiễm môi sinh cũng rất trầm trọng, nên một số rau quả ngũ cốc sản xuất tại đây không thể loại trừ trường hợp đã bị nhiễm các chất thải của các ngành công nghệ độc hại. Do đó lượng thực phẩm trên thị trường cũng không hoàn toàn được cho là an toàn. Đây là một khía cạnh khác, không phải của phụ gia thực phẩm, tuy nhiên điều này khẳng định rằng với lượng thực phẩm phong phú đa dạng ở Mỹ thì mức độ kiểm soát chúng là không đảm bảo rằng tất cả đều an toàn. Các cơ quan có chức năng đã đưa ra các quy định về sử dụng phụ gia trong thực phẩm, yêu cầu các doanh nghiệp sản xuất tuân thủ theo.
Các nhà khoa học đều nhìn nhận là có một số ít chất phụ gia có tiềm năng gây ung thư cho người. Tuy nhiên các nhận định này đều dựa vào kết quả thử nghiệm trên chuột. Nồng độ của của các chất phụ gia được phép sử dụng trong thực phẩm đều được ấn định ở mức rất thấp và rất an toàn. Chúng ta không nên vượt quá giới hạn này. Bên cạnh đó cách nấu nướng cũng có thể là nguyên nhân tạo ra những chất gây bệnh. Đó là trường hợp chất hetocyclic aromatic amine khi nướng thịt ở nhiệt độ quá cao, hoặc chất benzopyren do khói tạo ra khi chúng ta nướng thịt trực tiếp trên lửa. Nhiệt độ cao cũng có thể chuyển nitrite trong bacon, hot dog hoặc trong thịt ướp ra thành nitrosamine, là 1 chất gây ung thư.
Nhìn chung, nếu nhà sản xuất chấp hành các quy định về sử dụng phụ gia thực phẩm, sử dụng liều lượng ở mức cho phép thì người ăn không có nguy hại cho sức khỏe. Nhưng nếu người dùng ăn quá nhiều loại thực phẩm đó trong một thời gian dài thì có thể lượng chất phụ gia sẽ tích lũy trong cơ thể gây bệnh mãn tính.
Theo cơ quan Food and Nutrition Board của National Research Council, Hoa Kỳ, thì 35% ung thư ở nước này bắt nguồn từ thói quen và cách ăn uống, như ăn quá nhiều dầu mỡ, nhiều thịt đỏ (heo, bò dê, cừu …), ít ăn rau và trái cây tươi, và trong tổng số trường hợp ung thư vừa kể thì chỉ có 1% - 2 % gây nên bởi các chất phụ gia.
KẾT LUẬN
[+] Spoiler
Người Mỹ có cuộc sống văn minh hơn các nước đang phát triển, họ sống trong điều kiện đầy đủ các vật dụng cần thiết từ đơn giản đến các sản phẩm công nghệ tiên tiến. Do đó nhu cầu của họ về thực phẩm ăn uống hàng ngày cũng cao hơn so với các nơi khác. Tuy nhiên với lượng thực phẩm vô cùng phong phú đa dạng như vậy, họ khó lòng kiểm soát hết tất cả các mặt hàng, từ loại sản xuất trong nước đến các loại được nhập từ nước ngoài. Cho nên trên thị trường không tránh được sự hiện diện của các loại thực phẩm có chứa phụ gia có hại cho người tiêu dùng. Hàng năm họ vẫn phát hiện ra các vụ người tiêu dùng bị bệnh khi ăn phải các sản phẩm đó.
Và ở đâu cũng vậy, người tiêu dùng luôn muốn sản phẩm mà mình ăn phải đảm bảo vệ sinh an toàn thực phẩm, đặc biệt là không chứa chất phụ gia quá nhiều. Vì chất phụ gia thực phẩm tuy dùng với số lượng cho phép đối với một lượng thực phẩm nào đó nhưng nếu ăn hoặc uống quá nhiều loại thực phẩm đó cũng sẽ gây tích lũy và dễ gây các bệnh sau này.
Cũng vì khó lòng kiểm soát hết các sản phẩm thực phẩm trên thị trường nên trên các kênh thông tin đại chúng, người ta luôn khuyến cáo người dân không nên dùng nhiều phụ gia trong chế biến thức ăn hàng ngày cũng như hạn chế sử dụng các loại thức ăn chế biến sẵn, các thức ăn có nhiều màu sắc… Các chuyên gia về thực phẩm, các nhà nghiên cứu cũng khuyên người tiêu dùng nên tự chế biến thức ăn cho mình, và cũng không nên lạm dụng chất phụ gia thực phẩm.
Quote
Like
Share

Confirmation of reply: